Ă
Trang Nhà | Làng Mai | Thiền Sư Nhất Hạnh |Tu Học | Tin Tức | Hình Ảnh | Văn Nghệ | Hiểu và Thương | Tài Liệu | Khóa Tu | Bạn Trẻ | Việt Nam 2008

 

 

bạn trẻ

trả lời thư (kỳ 28)
trả lời thư (kỳ 29)

trả lời thư (kỳ 30)
Moi

đời tu

gia đình

lý tưởng
niềm tin
tâm hành
thương tiếc
tình dục
trăn trở
tu học
xuất gia
thắc mắc
tuyệt vọng

chỉ nam thiền tập dành cho người trẻ

thư viết
trong chùa

thư chia sẻ

 

 

 

 

 

Câu hỏi 04:

Nỗi đau ân hận cứ dày vò tâm trí tôi !

Sau khi nghỉ học lớp 9 tôi lên Sài Gòn phụ cô và dượng buôn bán. Khi ấy tôi chỉ là một con bé 14 tuổi non nớt, hiền lành khờ dại. Những ngày mới lên Sài Gòn, tôi thấy mọi thứ đều mới mẻ và lạ lẫm, cách sống luôn của mọi người ai cũng vội vàng, lạnh lùng, nhà ai biết nhà nấy.  Tôi biết xa gia đình, xa cha mẹ để lên sống với Cô thì khác với ở nhà mình. Bởi vì dù có đi đâu, dù họ có đối xử tốt tới mấy cũng không bằng sống với cha me. Làm việc gì cũng phải khép nép, muốn gì cũng ko dám hỏi.

Hàng ngày, tôi giúp cô bán hàng và làm việc nhà, tôi đã biết cách để không  bị khách lừa như trước nữa. Trong xóm tôi ở toàn các bạn chạc tuổi tôi. Thấy bọn nó đi học, đi chơi tôi thèm ghê lắm, nhưng chúng nó cũng chẳng muốn chơi với tôi vì tôi chỉ là một con bé nhà quê lên Sài Gòn bán hàng thuê.  Nhưng ở đây tôi được ăn sung sướng và mặc diện hơn. Cô và dượng không có con nên rất thương tôi, coi tôi như con cái vậy. Mỗi ngày cô đều khuyên bảo tôi đủ điều, còn nói tôi phải sống sao lấy lòng dượng đừng để dượng ghét. Hồi ấy tôi còn ham vui và hay mơ mộng hão huyền, cũng biết thích và biết mắc cỡ, cũng biết để ý xem anh chàng nào đẹp trai, những lúc đó tim tôi đập thật nhanh và e thẹn. Mỗi ngày, tiếp xúc với bao nhiêu khách hàng đủ mọi tầng lớp, trong đó có rất nhiều chàng trai để ý tôi và viết thư và gọi điện thoại tới quầy hàng của tôi. Họ tự dò số điện thoại và gọi tới cho tôi mà tôi cũng chẳng biết họ là ai. Tôi cũng đã từng rung động với những anh chàng khách quen, họ tới mua hàng cốt chỉ để thấy mặt của tôi mà thôi. Nhưng lúc nào mà có cô ở đó thì tôi ko dám hé miệng nói nửa lời với họ, dù chỉ là những câu như: bé nhà ở đâu ? bé có phải con của cô bán ở đây hay ko ? bé còn đi học không ? Chỉ cần thấy bóng cô và dượng tới là họ liền bỏ đi ngay. Vì họ biết cô và dượng không muốn tôi tiếp xúc với ai ngoài việc buôn bán. Cô tôi cứ mong sau này tôi lấy chồng rồi ra nước ngoài sống.

Tôi giấu kín những buồn vui vào tận đáy lòng vì không có ai tư vấn hay chia sẻ với tôi hết. Thời gian một năm, rồi hai năm trôi qua. Ngày nào cũng lặp đi lặp lại với từng đó công việc. Tôi cũng không có dịp đi ra ngoài chơi hay tiếp xúc với ai, bạn bè không, điện thoại cho gia đình cũng không. Gia đình tôi thì thuộc hạng trung bình. Nhưng thời gian đó cha mẹ tôi thất nghiệp mà lại nuôi bọn tôi ăn học, có lần tôi thấy họ cãi nhau và đánh nhau, tôi buồn lắm, tôi vốn ốm yếu, lại hay bị bệnh nên tôi thấy mình vô tích sự. Vì vậy tôi quyết định lên Sài Gòn ở để cha mẹ đỡ gánh nặng với tôi, họ khổ vì chúng tôi nhiều rồi. Cha mẹ nuôi anh chị tôi ăn học cũng đã là một khó khăn rất lớn. Tôi thầm mong đến khi nào anh chị học xong, ra trường có công ăn việc làm thì lúc đó tôi có thể trở về nhà.
Hai năm ở Sài Gòn , tôi đã chững chạc hơn nhiều. Nhưng đời người nào ai có thể đoán được sau này mình sẽ ra sao. Cuộc sống đang yên bình thì có một lần đang tắm, tôi chợt nhớ ra một điều phải nhắn lại với dượng nên  vừa tắm vừa nói với ra: " Có ai tìm dượng đó " . Có vẻ dượng không nghe rõ tôi nói gì, rồi đột nhiên dượng kéo cửa nhà tắm ra làm tôi xanh tái mặt mày vì xấu hổ. Sau đó tôi cũng chẳng nghĩ ngợi gì, dần dần tự nhiên dượng đòi tắm cho tôi. Tôi coi dượng như một người cha và thầm nghĩ sao dượng tốt quá. Tôi rất hạnh phúc và còn đi khoe với vài người trong lớp của tôi, lúc này tôi đã được đi học thêm môn Anh văn buổi tối. Sau khi nghe tôi kể họ cũng không nói gì. Tôi cũng có một đứa bạn nó cũng khoe  dượng nó cũng tốt còn tốt hơn dượng của tôi, làm tôi thấy ganh tỵ Nhưng sau này nhiều lần đang tắm, tôi cảm thấy như có ai đang lấp ló rình tôi. Tôi nhìn lên trần thì thấy dượng đang cúi xuống nhìn trộm. Kể từ đó tôi biết là tình thương mà dượng dành cho tôi không phải tình thương như cha con. Từ đó tôi ghét ông ta và luôn cố tránh ở chung với ông. Nhưng dường như là càng tránh thì càng bị ép vào tình thế luôn phải ở chung với ông. Tôi và cô cứ thay phiên nhau vừa bán hàng vừa đi chợ lo cơm nước. Nhưng lần nào dượng cũng bảo cô kêu tôi đi nấu cơm, mà cô rất nghe lời dượng và thương dượng. Cứ mỗi khi tôi vào nhà là ông ta lại ôm tôi và rờ mó, những lần không làm gì được là ông luôn kiếm chuyện với cô tôi, ông nói tôi đủ điều làm cô cứ la tôi “ sao mày làm khổ tao hoài vậy? mày sống phải để ông thương chứ”. Nhất là thấy tôi nói chuyện với khách nam là ông vào nói thêm bớt để cô la mắng tôi, nhiều đêm tôi ôm gối khóc thầm, cố gắng ghìm lòng để không có một chút tiếng khóc nào, sáng ra sợ mắt bị sưng sợ họ biết nên tôi phải lấy đá chườm
Tôi vốn sống khép kín nên không thể nói ra chuyện này vì nếu nói ra tôi phải đi về nhà. Tôi ko muốn ra đi lúc này, nhất định phải chờ cho anh chị  học xong, chỉ còn hai năm nữa họ sẽ xong nên tôi cứ cắn răng chịu đựng và đề phòng bản phòng bản thân mình. Cô thì luôn bênh vực ông ta, mà dù tôi có nói ra sự thật liệu cô có tin tôi không? Mười sáu tuổi, với nhiều cô gái có lẽ họ sành đời và cứng cỏi lắm nhưng tôi rất khù khờ và không biết gì hết, tôi không hiểu gì về vấn đề “nhỏ to”. Tôi đã phải chịu mọi ấm ức, tủi nhục, nhất là bị dở trò đồi bại, tôi hận ông ta lắm, tôi còn thề với lòng mình là sẽ giết ông ta nữa kìa.

Mấy lần tôi đã bỏ về quê không lên Sài Gòn nữa, nhưng lần nào dượng cũng xuống đón tôi lên, tôi ko chịu đi thì bị mẹ cầm roi đánh bắt phải lên vì ông dượng nói " tôi về dưới này để một mình cô không ai phụ nên cực quá". Tôi chỉ khóc và nói " con không muốn lên đó nữa ". Nhưng không ai biết nỗi khổ tâm của tôi, lại còn trách tôi. (Có lẽ tại tôi đã không nói ra ?) Tôi đành phải đi lên, tới nơi tôi lại bị cô tôi trách là về quá lâu trong khi tôi về có một tuần. Suốt một năm tôi phải sống trong tránh né, lo sợ. Vì không làm gì được tôi nên dượng luôn đay nghiến cô tôi, còn cô thì quay sang đay nghiến tôi. Ông đi đâu cô cũng kêu tôi đi chung, mỗi lần đi chung ổng ta đều dùng tay rờ mó tôi, có tin nổi không ngồi với cô tôi mà ông cũng có thể rờ mó tôi mặc dù tôi cố tránh vậy mà cô tôi cũng không hay biết gì. Tôi luôn sống trong uất ức, tủi nhục, căm hờn và ghê tởm ông ta. Nhưng không hiểu từ khi nào tôi đã bị ông ta thuần phục và ông ta đã giở được trò đồi bại với tôi, tôi cũng chẳng biết chuyện mất trinh tiết là cái gì hết , kể từ  đó ông ta rất tốt với tôi và luôn khen tôi, không còn kiếm chuyện với cô tôi nữa lại còn luôn bênh vực tôi mỗi khi tôi bị cô la mắng. Mà nhiều khi Cô la tôi rất vô lý, nhưng tôi cũng không hó hé gì vì tôi vốn chịu đựng quen rồi.  

Đến một ngày ông đưa cho tôi cây que thử thai và nói với tôi rằng : “tôi đã có thai” tôi cũng ko biết chuyện gì xảy ra hết ,tôi sợ hãi vô cùng. Tôi cũng không biết tại sao lại thương ông và trở nên ghét cô. Chuyện gì tôi cũng có thể nói với ông và đem luôn chuyện của cô nói cho ông nghe khiến tình cảm của ông và cô ngày một rạn nứt. Ông kiếm dịp chở tôi đi đến nhà bạn nhưng thật ra là đi giải quyết vấn đề cái thai. Thời gian đó cô tôi nhiều lúc cứ chê tôi đủ điều dù tôi không làm chuyện gì sai hết. Tôi không ăn chơi, đua đòi, tối ngày chỉ biết buôn bán. Tôi hoang mang và trở nên ghét và ghen với cô. Những lúc tôi bệnh không ra bán phụ được thì cô nói với tôi là kêu ba tôi lên đưa về, cô còn nói tôi bệnh giả vờ …. thử hỏi bán hàng từ 6h sáng đến 12h đêm có hôm được ngủ trưa có hôm không sức nào chịu nổi, mà tôi thì chẳng đi đâu bao giờ. tôi buồn lắm.

Đến khi có những anh lớn hơn tôi vài tuổi tới làm quen, tôi nghĩ tuổi của tôi lẽ ra phải có bạn bè để trao đổi và tôi thấy những anh ấy có thể giúp tôi học tiếng anh. Vậy mà Dượng và Cô cũng ngăn cấm. Sau này tôi bị bệnh nặng về phụ nữ. Tôi rất sợ. Tình cờ anh chị tôi học ở xa ghé cô tôi chơi , và tôi kêu anh chị đưa tôi đi khám bệnh, vì tôi phát hiện mình có khối u, bác sĩ nói phải mổ ra để coi là u gì ? Tôi càng sợ vì lo mình sẽ bị ung thư, tôi không muốn anh chị tôi nói với ai vì sợ cha mẹ khổ, nhưng anh chị đã không giữ lời.

Mẹ lên Sài Gòn đưa tôi đi bệnh viện, kết quả u lành tính và tôi cũng muốn rời khỏi nơi này vì đã đến lúc tôi cảm thấy mình có thể ra về rồi. Vì anh chị tôi đã học xong và có lẽ tôi đã bị tổn thương tình cảm. Tôi thấy mâu thuẫn vì tôi không biết có phải thương dượng không nhưng khi thấy ông tốt với cô là tôi không thể chịu nổi và tôi càng ghét cô hơn. Tôi biết cô đã nghi tôi với ông có chuyện nên không muốn tôi ở đây.  Sẵn có mẹ, tôi  muốn cùng mẹ về. Mẹ nhìn tôi khóc mà cũng khóc theo, dù ông có tìm cách giữ tôi lại.

Sau đó cô biết chuyện ông yêu tôi nhưng không hề biết rằng tôi và ông đã quan hệ tình dục với nhau, nếu biết thì tôi cũng không thể hình dung nổi chuyện sẽ thế nào. Vậy mà cô tôi đổ hết tội lên đầu tôi nói rằng tôi quyến rũ ông. tôi buồn đến tột cùng, lúc này tôi ở nhà ráng ăn và dùng thuốc Tàu tẩm bổ cho nên đã mập trở lại và nhìn lớn hẳn ra. Tôi muốn lên Sài Gòn tự lập và tìm việc, hi vọng họ sẽ nhận tôi vì tôi ko còn gầy gò ốm yếu như xưa. Nhưng trên Sài Gòn bây giờ họ hàng bên ba không ai chấp nhận tôi họ dồn tôi vào đường cùng. Họ cho tôi là kẻ phá hạnh phúc của cô tôi, vì sau khi tôi đi dượng đối xử rất tệ và bạc ác với cô. Nên ai cũng biết là ông yêu tôi đó là họ còn chưa biết là tôi với ông đã quan hệ và có hậu quả. Nếu biết chắc họ sẽ giết tôi mất. Tôi thấy mình đáng chết lắm phải không?

Lên Sài Gòn không quen ai hết, thế là tôi đã lén lút điện thoại cho ông để kêu ông giúp. Ông đã thuê cho tôi một phòng nhỏ và ít mùng màn, đồ cá nhân, sau đó cho tôi ít tiền. Tôi đi học nghề và lâu lâu lại liên lạc số điện thoại cầm tay của ông để xin tiền. Vì tại ông mà tôi ra nông nỗi này, ngoài ông ra tôi không còn biết nhờ vả ai. Khoảng hai năm tôi cứ thỉnh thoảng lại xin tiền của ông dù rằng ông cứ muốn và tìm cách quan hệ với tôi nhưng tôi kiên quyết không cho. Sau đó vì không thể kham nổi việc học nghề nên tôi đã xin được việc làm, nhờ những người mướn chung nhà giúp nên tôi cũng vuợt qua đợc khó khăn. Nhưng đi làm lương không đủ trả tiền phòng, tiền ăn ,tôi vẫn phải lâu lâu ngửa tay xin tiền của ông mà ông toàn lấy tiền buôn bán đưa tôi.  Nếu đủ lo thân thì tôi không bao giờ muốn liên lạc với ông. Sau này tôi cũng yêu và quen vài người bạn trai nhưng tôi không thể hiểu nổi là tôi có yêu họ thật lòng hay không? Và chuyện trao thân trở nên quá dễ dàng với tôi. Tôi nghĩ chẳng còn gì để, mà đàn ông thì luôn luôn chỉ biết lợi dụng và dụ dỗ để được thoả mãn nhu cầu. Nhưng lương tâm tôi không cho phép mình làm chuyện bậy bạ, thà đi làm vất vả, lương thấp chứ tôi quyết không bán thân nuôi miệng. Nhưng đời này đồng tiền quá mạnh, đến em họ tôi cũng dụ dỗ, mai mối rồi bán đứng tôi để kiếm tiền hoa hồng trên những người đàn ông giàu có. Tôi tưởng họ yêu tôi, nhưng họ chỉ muốn cặp một thời gian rồi kiếm người khác mà thôi. Trong đời, người tôi không thể tha thứ và quên được là nó.

Sau đó tôi muốn buông trôi đời mình ra sao thì ra. Và tôi quen một người con trai, chỉ sau vài tiếng đồng hồ tôi đã có thể quan hệ với anh ta không ngờ lần đó tôi có thai. Tôi phải vào bệnh viện một mình tự giả quyết hậu quả. Trong một năm đó tôi cũng bị tổn thương tình cảm, chán nản, tuyệt vọng nhiều khi muốn chết cho xong, Nhưng nghĩ đến cha mẹ tôi lại thôi. Anh chị tôi đã đi làm kiếm tiền được rồi nhưng cũng chỉ đủ nuôi thân và họ cũng có người yêu. Có nhiều lần tôi đói quá, không có tiền để ăn ổ bánh mì, tôi đã như con thiêu thân phóng xe chạy 15 cây số giữa đêm khuya vắng xuống họ mượn 50 ngàn để ăn cơm vài ngày nhưng cả anh lẫn chị tôi đều nói là không có,còn bảo rằng sợ người yêu không đồng ý. Đến máu mủ ruột thịt mình đang đói khát mà còn như vậy. Tôi đau khổ vô cùng.  Tôi về nhà và ở một năm với mẹ. Mẹ thì tốt nhưng mẹ không hiểu tôi buồn tới chừng nào, tối ngày mẹ cứ ca cẩm đủ điều, nên tôi có ở nhà thì cũng không yên. Mỗi ngày tôi thắp nhang thu mình không muốn bước ra ngoài, tôi đã mất niềm tin vào con người và tôi bị ám ảnh bởi bệnh HIV.  Tôi như phát điên vì hoang mang, sợ hãi và tôi đã đi thử cuối cùng ông trời cũng thương sót không để tôi bị nhiễm HIV. Tôi hứa với lòng là sẽ làm lại từ đầu. Và may mắn đã mỉm cười với tôi, tôi đã gặp và lấy chồng sau vài tháng quen nhau. Còn chừng vài ngày nữa là đúng ba năm tôi và ông xã lấy nhau. Tôi rất yêu chồng tôi nhưng đến khi lấy chồng rồi tôi vẫn luôn sống trong lo âu vì sợ chồng sẽ phản bội mình. Tôi luôn nằm mơ thấy chồng mình quan hệ và quen những người con gái khác. Trước đây chồng tôi quen rất nhiều cô gái, cả nhưng cô gái trong quán bar. Anh từng sống chung với một cô gái 8 năm bên nước ngoài như vợ chồng. Anh cũng thuê nhà sống chung với một cô gái trước khi quen tôi. Sau đó anh còn gặp riêng những cô gái khác mà tình cờ người nhà của tôi nhìn thấy kể cho tôi nghe, tôi không muốn tin nhưng đó là sự thật. Tôi đã nói chia tay nhưng anh xin cho anh một cơ hội. Tôi thấy bản tính của anh không xấu, tôi rất yêu thương anh nhưng anh ấy ham vui quá, ai rủ gì cũng không biết từ chối, nhiều khi tôi nghĩ nếu không có tôi bên cạnh liệu anh có sa ngã hay không? Thời gian mới cưới anh ấy luôn đề phòng tôi, lúc nào cũng khư khư giữ bóp tiền sợ tối ngủ tôi lấy đi mất. Trong khi đó, lúc yêu nhau tôi đã giúp anh ấy gỡ gạc lại vốn liếng và có tiền lời, tôi đã đi vay mượn đứng ra bảo đảm số tiền đó cho anh. Vậy mà khi tôi phải nằm viện thì anh lại nói " em đi về nhà cho mẹ em lo, anh không có tiền ". Lúc đó tim tôi đau nhói, tại sao với những hạng gái kia anh có thể cho tiền mà tôi là bạn gái của anh anh lỡ nói những câu đó? Tôi bỏ đi và vào bệnh viện một mình, mẹ tôi nói để mẹ tôi lo cho tôi. Tôi buồn và khóc mãi, tôi kêu nhỏ em gọi điện cho anh nói tôi đang nằm trong bệnh viện coi anh ra sao. Nếu anh không tới thì tôi biết anh là hạng người gì rồi, nhưng trong lòng tôi cứ cầu mong anh sẽ tới và anh đã tới.

Tôi không muốn tìm hiểu quá khứ của anh vì tôi cũng có quá khứ  nhưng lấy nhau rồi thì phải tin tưởng, chân thật với nhau chứ? Tôi giấu anh quá khứ của mình có phải là tội lỗi không? Tại sao đàn ông có thể ngoại tình với người khác, ăn năm với biết bao nhiêu phụ nữ thì ít bị chỉ trích ?  tôi tự hỏi lương tâm họ;có bị cắn dứt hay không, còn tôi trong suốt 3 năm nay tôi luôn ôm nỗi dày vò, đau đớn, lo sợ.  Chồng tôi không biết tôi mất trinh anh luôn nghĩ anh ấy là người đầu tiên và duy nhất của tôi. Tôi sợ một ngày nào đó anh biết chuyện giữa tôi và ông dượng…. thì tôi sẽ ra sao đây? Anh ấy sẽ bỏ tôi chắc chắn là vậy, giá như lúc tôi mới quen anh tôi nên nói ra sự thật này sau đó anh có muốn quen tôi; tiếp hay không đó là việc của anh thì tốt hơn chăng ? tôi chỉ sợ một ngày nào đó ông dượng sẽ nói ra;sự thật này vì ông bây giờ như con thú hoang, ko còn biết nhục nhã mắc cỡ là gì. Ông sống ăn chơi chác tán. Cô của tôi cũng đã sống ly thân với ông, cô từng rất hận tôi, bây giờ tôi không biết trong lòng cô thế nào. Tôi chỉ mong cô đừng ghét tôi. Giờ đây tôi luôn sống trong hoang mang lo sợ hạnh phúc của mình sẽ bị đổ vỡ và tâm hồn tôi luôn bị dày vò, khổ đau ám ảnh.

   Chuyện đã năm năm trôi qua, nhưng sao với tôi nó vừa mới đây thôi. Nhất là khi thấy cô tôi đã bị dượng đối sử thậm tệ. Cô đã chịu nỗi đau trong thời gian cũng như tôi .Chuyện này tôi luôn giấu kín tận đáy lòng nhưng giờ tôi không chịu nổi nữa. Hôm nay, tôi mạnh dạn viết lên những dòng tâm sự này cho lòng nhẹ nhõ, một ngưòi như tôi chắc là đáng trách lắm, tôi quá hư hỏng, tôi không thể tin nổi tại sao đời tôi lại có nhiều bão tố như vậy. Vết dao tiếp tục cứa trái tim tôi. Tôi phải làm sao đây?  Ai có thể cho tôi lời khuyên với, tôi không muốn nỗi đau này cứ đằng đẵng theo tôi mãi. Tôi viết ra đây mong được nghe những lời khuyên, để giúp tôi hiểu sáng suốt hơn. Tôi chỉ muốn được bình yên và trong đêm không còn gặp những cơn ác mộng nữa. Tôi mong cô của tôi có thể hạnh phúc và mạnh khoẻ , và tôi cũng mong cho tôi sớm giác ngộ được mọi chuyện, chuyển được những nghiệp chướng mà mình đã gây ra, dẹp bỏ được tham, sân, si trong lòng. tôi biết rất là khó lắm để làm được điều này. Nhưng Tam Bảo sẽ che chở cho tôi
_____________________________

Sư cô Tường Nghiêm xin chia sẻ:

Bạn Do Linh mến!

Thật thương cho hoàn cảnh của bạn!  Những lỡ lầm do thiếu suy nghĩ chín chắn và thiếu may mắn, đã đẩy thân tâm và cuộc đời mình vào nẻo khổ đau, u uất. Càng vùng vẫy cố thoát thì càng lún sâu thêm, ngột ngạt - khó thở. Hiện giờ cũng có nhiều hoàn cảnh tương tự như bạn, họ cũng đang khổ đau và mất niềm tin nơi chính họ cũng như nơi những người đến với họ. Nghĩ rằng mình không còn giá trị gì nữa. Trong trường hợp của bạn chuyện cũng đã xảy ra rồi và cũng do nhiều yếu tố tạo nên, nhiều người gây nên. Họ cũng như bạn thôi, vẫn đang buồn khổ, bế tắc, thiếu niềm vui, niềm tin. Họ cũng đang bị tổn thương như bạn vậy. Nhưng không vì vậy mà chúng ta nhắm mắt buông trôi. Chúng ta có thể vẽ lại bức tranh cuộc đời mình, vẽ lại tâm hồn mình được lành lặn, được tươi mới như thường, nếu chúng ta muốn và phải thật sự quyết tâm đi về nẻo đường hạnh phúc! Còn thân mạng, còn sự sống là chúng ta còn có cơ hội. Nhất là bạn còn tuổi trẻ. Còn nhiều cơ hội để làm một người mới mẻ hoàn toàn. Không bi quan! Không tuyệt vọng! Xem mỗi ngày mới như là một kiếp sống mới.
(Đây là những lời bạn có thể phát nguyện làm mới cho mình)

  1. Cách đây 5 năm, vì hoàn cảnh muốn cho ba mẹ đỡ phải nhọc nhằn lo thêm bản thân con nên con đã lên Sài Gòn tự lập và nương vào công việc tại nhà của cô và dượng. Nhưng do vì quá non nớt, quá yếu ớt, và quá hiền lành, vô tình con đã hành xử không khéo, gây tổn thương tình cảm nơi bản thân và tình cảm đối với bà con họ hàng bên nội, nhất là cô và dượng. Để tâm con được thanh thản với cuộc sống hiện tại, tự đáy lòng, con dõng mãnh phát nguyện.

  2. Từ giờ trở đi, con nguyện sống cho thật đàng hoàng. Gìn giữ đạo đức cho thật nghiêm trang. Trong quá khứ con đã dại khờ, mong manh, không biết giữ bản thân, gây tạo nhiều khổ đau cho bà con của con, không tôn trọng quý kính đối với cô và dượng. Lỗi lầm này con xin sám hối. Nguyện từ nay về sau con sẽ hành xử hay và đẹp đối với bất cứ một người bà con họ hàng nào của con.

  3. Con thương ba mẹ con, con thương anh chị em ruột của con. Con cũng thương những người chị dâu, em dâu, anh rể, em rể của con luôn. Con cũng thương con cháu của các vị vì chúng cũng là cháu của con. Con cũng thương những người anh chị em của ba mẹ con và con, cháu của các vị ấy. Vì đó là những người bà con của con. Con nguyện thương và tôn trọng các bác gái, các mợ, các dượng, các thím của con nữa. Vì tất cả họ là người thương của bà con của con. Người thương của họ hạnh phúc thì bà con của con cũng được hạnh phúc. Và con cũng thương con cháu của các vị luôn. Trái tim con giờ đây được chữa lành. Con xin cô tha thứ cho đứa cháu dại dột của cô. Trong quá khứ con đã gây ra cho cô thêm những buồn tủi. Con không ý thức được tình thương của cô dành cho dượng nhiều đến dường nào. Dượng chính là người thương của cô, nơi nương tựa của cô, con đã không tôn trọng mà lại bóp méo, làm lệch lạc đi hình ảnh đó trong con. Giờ đây biết rằng cô đau khổ nhiều, con chỉ biết nhận lỗi và đang sửa sai, kính xin cô hoan hỷ tha thứ cho con. Kính xin bà con nội ngoại thương đứa cháu tội nghiệp này, hãy tha thứ cho con. Những gì con nông nổi, con đã biết và  khổ đau nhiều lắm. Hôm nay con muốn làm mới lại cuộc đời con, muốn chuộc lỗi lầm, muốn sống an vui và có ý nghĩa cho ba mẹ con, cho chồng con, cho anh chị em ruột của con, cho bà con nội ngoại và cả cho đứa bé ngày xưa thiếu may mắn ấy. Con xin mọi người rủ lòng thương mà tha thứ những lỗi lầm trong quá khứ của con.  

  4. Con nguyện từ giờ trở đi sống cho thật nghiêm túc, có đạo đức. Đối xử với ba mẹ, anh chị em, và bà con họ hàng một lòng kính quý và hiếu thảo.

  5. Con nguyện làm một người vợ đoan chính - một vợ một chồng đến trọn đời. Con sẽ học cách làm một người vợ dễ thương, không trách móc, mà chỉ ân cần thăm hỏi và yểm trợ cho chồng con, lắng nghe những ước mơ sâu xa để có thể hiểu và thương hơn. Giúp cho anh ấy có nơi nương tựa và tin tưởng. Khi con có những tâm buồn giận, đau thương trấn ngự, con nguyện trở về với bản thân con để lắng nghe và hiểu thêm những khổ đau của con. Tiếp tục công việc phát nguyện và cầu mong tình thương (bằng tâm) của gia đình huyết thống, và của bà con. ”

    Bạn Do Linh mến, không phải chỉ đọc qua là mọi chuyện được giải quyết hay tâm an liền. Chúng ta tiếp tục việc phát nguyện mỗi ngày để tâm tư chúng ta có cơ hội thấm nhuần lời phát nguyện, và mỗi ngày được nhắc nhở bởi chính chúng ta nên chúng ta có cơ hội thực hiện những lời phát nguyện ấy sâu sắc hơn. Bạn sống trong tinh thần này thì dần dần quá khứ được chữa lành, tâm bạn yên lắng hơn, bạn sẽ thấy rằng chính đời sống hiện tại sẽ đáng sống và mình đang thay đổi được quá khứ trĩu nặng âu lo đã qua.

    Nếu bạn và anh ấy có những vấn đề mới phát sinh làm cho bạn khổ thêm, thêm một lần bạn kiên nhẫn và nói một cách từ tốn cho anh ấy biết bạn đang đau khổ vì chuyện gì. Xin anh ấy thương và giải thích thêm. Và bạn cho anh ấy biết thêm bạn dễ bị tổn thương nếu anh ấy làm cái gì v.v .. Và lắng nghe anh ấy thêm những gì anh ấy cần nơi bạn như một người vợ đảm đang - hiền lành - dễ thương v.v… Bạn sẽ có cơ hội lắng nghe và học thêm cách làm một người vợ dễ thương.

Bạn mến! Trong quá trình học hỏi này, bạn sẽ càng ngày càng có niềm tin vào vai trò của mình trong gia đình, biết hướng đi, ít mặc cảm, mình làm chỗ nương tựa cho chồng mình, sau này cho con cái mình, mình cũng làm nơi tựa cho ba mẹ, anh chị em và bà con của mình nữa. Nếu lỡ : quá khứ kia có phơi bày ra thì lúc đó bạn cũng đủ bình tĩnh mà đón nhận. Vì sao? Vì bạn đã thực tập phát nguyện sửa lỗi rồi mà. Nếu anh ấy không chịu nổi thì thôi. Mình chấp nhận thôi. Còn trong thời gian phát nguyện, bạn đã thay đổi được cách sống và trở nên một người vợ rất ư là dễ thương, một đứa con, đứa cháu rất nết na và đàng hoàng thì mọi người sẽ để cho chuyện đi qua mà không dám làm bạn thêm tủi thân hay trách móc hay giận bạn đâu. Mà nếu tình trạng có tệ hơn đi nữa, chúng tôi chắc rằng bạn vẫn đủ bình tĩnh, mỉm cười, đón nhận mà không khổ đau thêm nữa. Vâng, con đã lầm lỡ và con đang sửa lỗi đây. Và con kiên trì đang vẽ đời con cho đẹp lại đây.
Quá khứ không đẹp, nay con quyết tâm sống có đạo đức, sống đẹp, sống hay, sống lành, sống thiện. Đó là bạn đang thực hành thiện pháp, thì cuộc đời bạn sẽ được những pháp thiện chở che và giúp đỡ. Cuộc đời bạn sẽ được an toàn hơn.

Bạn Linh ơi, chúng tôi phải trở lại câu hỏi của bạn thôi. Đó là : tại sao đàn ông ngoại tình thì ít bị chỉ trích còn phụ nữ thì bị lên án hay bị khổ đau nhiều? Bạn có chắc rằng đàn ông không bị lương tâm cắn rứt, hay đàn ông không biết khổ đau là gì không? Làm sao không được. Họ cũng là con người mà. Phụ nữ cần mái ấm gia đình hạnh phúc, nên họ tin tưởng một người đàn ông và chọn đó làm chồng của mình. Và đàn ông cũng vậy. Nếu hai người có lương tâm và có thuỷ có chung và duy trì được tình thương và sự tin tưởng cho nhau thì càng ngày nghĩa vợ tình chồng được gắn bó và không có một ước mơ nào khác ngoài xây dựng cho nhau và nuôi con cái cho lớn khôn. Có buồn có giận nhưng nếu biết cách làm hoà thì sau đó hiểu thương còn lớn mạnh hơn, nhớ tránh không làm những gì gây thêm đau khổ cho người kia. Còn nếu tạm thời chưa hoà được thì phải trở về nương vào hơi thở giữ bình tĩnh và làm lắng dịu thân tâm để chấp nhận được tính tình của người kia như vậy. Có thể họ cũng có khổ đau nhưng họ vẫn còn thương nhau và chung thuỷ với nhau.

Còn chuyện bi đát là ngoại tình xảy ra thì chắc chắc sau đó tâm hồn của họ không yên ổn. Dù đó là đàn ông. Mà cũng có trường hợp họ chẳng cắn rứt gì vì đó là do họ chẳng ý thức gì đến chuyện họ đã có gia đình,  có vợ, có con. Họ cũng chẳng ý thức gì đến trách nhiệm hay bổn phận gì với ai hết. Họ chẳng màng thương vợ, thương con, thậm chí họ chẳng biết giữ thể diện của chính mình, …. Cũng có thể lúc ấy họ không ý thức hay cắn rứt gì hết, nhưng sau này đôi ba năm, họ sẽ biết hối hận và muốn chuộc lại những lỗi lầm đã gây ra cho vợ con, hoặc họ sẽ ôm sự ray rứt đến cuối đời. Dư luận có thể không lên án họ gay gắt, nhưng họ vẫn bị tổn thương và lương tâm của họ ngày đêm cắn dứt. Bạn đừng nên so sánh. Mình chỉ biết đến bổn phận của mình là làm vợ và làm mẹ thì phải làm cho tròn. Nếu ngoại tình thì tâm hồn không thể thanh thản được. Mà cái quý nhất của đời người là tâm tư thảnh thơi. Có đổi nghèo thành giàu mà tâm hồn lúc nào cũng bất an, luôn bị dày vò, rối bời, ăn không ngon, ngủ không yên… thử hỏi bạn có đổi không? Đừng so sánh gì hết. Sống cho đoan chánh thì tâm hồn được thanh thản, thảnh thơi, đó là món quà lớn nhất. Tâm hồn mình là quan trọng nhất. Bạn biết không, hiện tại cũng có trường hợp phụ nữ ngoại tình, gây khổ đau cho chồng con. Sau đó thì gia đình tan nát. Việc làm nào thiện hay bất thiện đều có hoa trái hay hậu quả của nó cả. Chắc chắn là vậy.  

Bạn Linh mến! Đây là kim chỉ nam cho giới phật tử tại gia sống theo lời Phật dạy. Đó là thực hành 5 giới này. Năng lượng lành sẽ bảo hộ cho bạn khi bạn sống  đúng tinh thần của 5 giới.

1. Giới thứ nhất: Không tàn hại,

Ý thức được những khổ đau do sự sát hại gây ra, con xin học theo hạnh đại bi để bảo vệ sự sống của mọi người và mọi loài. Con nguyện không giết hại sinh mạng, không tán thành sự giết chóc và không để kẻ khác giết hại, dù là trong tâm tưởng hay trong cách sống hàng ngày của con.  

2. Giới thứ hai: Không trộm cắp

Ý thức được những khổ đau do lường gạt, trộm cướp và bất công xã hội gây ra, con xin học theo hạnh đại từ để đem lại niềm vui sống và an lạc cho mọi người và mọi loài, để chia sẻ thì giờ, năng lực và tài vật của con với những kẻ đang thật sự thiếu thốn. Con nguyện không lấy làm tư hữu bất cứ một của cải nào không phải do mình tạo ra. Con nguyện tôn trọng quyền tư hữu của kẻ khác, nhưng cũng nguyện ngăn ngừa kẻ khác không cho họ tích trữ và làm giàu một cách bất lương trên sự đau khổ của con người và của muôn loài.

3. Giới thứ ba: Không tà dâm

Ý thức được những khổ đau do thói tà dâm gây ra, con xin học theo tinh thần trách nhiệm để giúp bảo vệ tiết hạnh và sự an toàn của mọi người và mọi gia đình trong xã hội. Con nguyện không ăn nằm với những người không phải là vợ hay chồng của con. Con ý thức được rằng những hành động bất chánh sẽ gây ra đau khổ cho kẻ khác và cho chính con. Con biết muốn bảo bảo vệ hạnh phúc của mình và của kẻ khác thì phải biết tôn trọng những cam kết của mình và của kẻ khác. Con sẽ làm mọi cách có thể để bảo vệ trẻ em, không cho nạn tà dâm tiếp tục gây nên sự đổ vỡ của các gia đình và của đời sống đôi lứa.

4. Giới thứ tư: nói và nghe với chánh niệm

Ý thức được những khổ đau do lời nói thiếu chánh niệm gây ra, con xin học theo hạnh ái ngữ và lắng nghe để dâng tặng niềm vui cho người và làm vơi bớt khổ đau của người. Biết rằng lời nói có thể đem lại hạnh phúc hoặc khổ đau cho người, con nguyện chỉ  nói những lời có thể gây thêm niềm tự tin, an vui và hy vọng, những lời chân thật có giá trị xây dựng sự hiểu biết và hoà giải. Con nguyện không nói những điều sai với sự thật, không nói những lời gây chia rẽ và căm thù. Con nguyện không loan truyền những tin mà con không biết chắc là có thật, không phê bình và lên án những điều con không biết chắc. Con nguyện không nói những điều có thể tạo nên sự bất hòa trong gia đình và đoàn thể, những điều có thể làm tan vỡ gia đình và đoàn thể.

5. Giới thứ năm: thực tập chánh niệm trong việc ăn uống và tiêu thụ.

Ý thức được những khổ đau do sự sử dụng ma tuý và độc tố gây ra, con xin học cách chuyển hoá thân tâm, xây dựng sức khoẻ thân thể và tâm hồn bằng cách thực tập chánh niệm trong việc ăn uống và tiêu thụ. Con nguyện chỉ tiêu thụ những gì có thể đem lại an lạc cho thân tâm con, và cho thân tâm gia đình và xã hội con. Con nguyện không uống rượu, không sử dụng các chất ma tuý, không ăn uống hoặc tiêu thụ những sản phẩm có độc tố trong đó có một số sản phẩm truyền thanh, truyền hình, sách báo, phim ảnh và chuyện trò. Con biết rằng tàn hại thân tâm bằng rượu và các độc tố ấy là phản bội tổ tiên, cha mẹ và cũng là phản bội các thế hệ tương lai. Con nguyện chuyển hoá bạo động, căm thù, sợ hãi và buồn giận bằng cách thực tập phép kiêng cữ cho con, cho gia đình con và cho xã hội. con biết phép kiêng khem này rất thiết yếu để chuyển hoá tự thân, tâm thức cộng đồng và xã hội.

(Nếu bạn ở Việt Nam, tp HCM, bạn có thể tìm sách Để có một tương lai (tác giả thầy Nhất Hạnh) tại chùa Pháp Vân, số 1 Lê Thúc Hoạch, quận Tân Phú; hoặc bạn có thể tham khảo trang web nhà sách Lá Bối ở Hoa kỳ. Sách này được chỉ dẫn cách hành trì 5 giới này rất rõ ràng và chi tiết).

Chúng tôi rất cám ơn sự tin tưởng của bạn đã gởi gắm câu chuyện cuộc đời mình để được nhận lời nâng đỡ và cảm thông. Chúng tôi cũng tin rằng bạn sẽ được mạnh mẽ hơn và niềm tin vào Tam bảo vững chắc thêm trong bạn.

Chúng tôi luôn cầu chúc bạn thành công.

 

 

Làng Mai - Plum Village - Village Des Pruniers - 24240 Le Pey Thenac France - Góp Ý : banbientap@langmai.org