|
Thiền Hành Cho Hòa Bình Tại Thủ Đô New Delhi

Một buổi thiền hành với chủ đề: “An lạc từng bước chân” đã được tổ chức vào dịp kỷ niệm ngày sinh Thánh Gandhi và cũng là ngày Thế Giới Bất Bạo Động. Tất cả các báo chí trong nước đều đăng tin về buổi thiền hành này do Thiền Sư Nhất Hạnh hướng dẫn. Cuộc thiền hành bắt đầu từ Phủ Tổng Thống (Vijay Chjowk) và chấm dứt tại Ấn Độ Môn (India Gate). Đây là lần đầu tiên trong lịch sử mà một vị đạo sư được phép sử dụng con đường này, con đường tương đương với Đại Lộ Champs Elysées ở Paris. Công đức lớn để có buổi thiền hành nay là do bà bà Sonia Gandhi Chủ tịch Đảng Cầm Đầu Chính Phủ và chiếm đa số Quốc Hội Ấn đã viết thư gửi gấm và cũng của bà Sheila Dixit, Chief Minister của Thủ Đô New Delhi. Cuộc thiền hành bắt đầu lúc 17 giờ 45 chiều ngày 02.10 .2008. Sau 15 phút hướng dẫn, các xe cảnh sát đã mở đường cho đoàn thiền hành, quần chúng đến tham dự rất đông đảo trong đó cũng có nhiều sư thầy và sư cô Việt Nam đang du học tại Thủ Đô. Rất tiếc là khi đoàn thiền hành đi tới Ấn Độ Môn, đại chúng không được phép ngồi lâu vì lý do an ninh. Tuy nhiên, năng lượng của buổi thiền hành rất hùng hậu. Đây cũng là lần đầu tiên tại thủ đô Ấn Độ có một cuộc
hành tâm linh mà năng lượng hoành tráng như thế.

Biên Tập Ấn Bản Hòa Bình
Ngày 2 tháng 10 năm 2008 ngày kỷ niệm đản sinh thứ 139 của thánh Gandhi, mà cũng là ngày Quốc Tế Bất Bạo Động (The International Day of Non Violence), tờ nhật báo The Times of India (Ấn Độ Thời Báo), nhật báo lớn nhất của Ấn Độ, đã mời Thiền Sư biên tập ấn bản Hòa Bình của nhật báo (Guest Editor for Peace Edition). Thiền sư đã nhận lời và đến làm việc với Bộ Biên Tập và đã ra một số chủ đề để các ký giả điều tra và nghiên cứu,
trong đó có các chủ đề :
- Ai là Phật Tử ở Ấn Độ?
- Có thể tổ chức một ngày không xe (No Car Day) trong cả nước Ấn Độ để giáo dục dân chúng về tình trạng hâm nóng địa cầu không?
- Các gia đình ở xã hội Ấn có còn được ăn cơm chung mỗi ngày một lần không?
- Có thể nào trong tất cả các trường học của cả nước Ấn Độ, các giáo chức có dịp dạy cho học sinh biết điều phục và chuyển hóa những tâm hành như giận dữ, bạo động và tuyệt vọng?
- Đã có ai viết những lá thư tình cho những người khủng bố đã đánh bom để giúp họ cởi bỏ những tri giác sai lầm và thù hận trong họ không ? v..v..
Chỉ trong vòng sáu giờ đồng hồ, các ký giả đã viết những bài phóng sự ấy cho số ra ngày 02.10.2008 và đăng đầy ở các trang 1, 11, 16, 17,18, 19 và 20. Ở trang đầu có bài “Đi Tìm Hòa Bình Trong Thời Tao Loạn” (Quest for Peace in Trouble Times) với tiểu đề: Những kẻ khủng bố cũng là nạn nhân và những người khác đã trở thành nạn nhân của họ (Terrorists are victims who create mofre victims) do mạng lưới thông tin của nhật báo biên tập, kể lại những giờ phút Thiền Sư đang làm việc chung với toàn bộ ban biên tập của nhật báo. Bài này được đăng ngay bên cạnh bản tin giật gân nhất trong ngày: Một loạt đánh bom vừa xảy ra tại Agartala, bốn người thiệt mạng…
Bài “Đi Tìm Hòa Bình…” bắt đầu như sau :
“ Hôm nay là ngày sinh nhật của Gandhi mà cũng là ngày Quốc Tế Bất Bạo Động. Vậy thì tìm được ai hơn Thiền Sư Nhất Hạnh để mời hướng dẫn biên tập cho ấn bản đặc biệt Hòa Bình? Thầy là người suốt đời vận động cho hòa bình bằng con đường bất bạo động. Hy vọng thông điệp của Thầy sẽ giúp mang lại tình thương và hòa giải.
Chúng tôi - ban biên tập đang họp nửa chừng thì tin dữ được chuyền tới : “Một loạt bom vừa nổ tại Agartitala làm thất điên bát đảo cho cả một miền.” Ngay khi nghe tin ấy mọi con mắt đều hướng về Thầy Nhất Hạnh, vị khách biên tập (Guest Editor) của Ấn Bản đặc biệt về Hòa Bình cho số báo ngày hôm nay. Chúng ta là những nhà báo, chúng ta phải hành xử như thế
nào trong một ngày đen tối như hôm nay ?
Thiền sư không trả lời ngay câu hỏi, ngồi trầm tư một giây lát. Ngày xưa, Ngài đã từng tổ chức tái thiết lại những ngôi làng bị bom đạn làm tan nát, xây dựng lại trường học, bệnh xá, giúp cho những gia đình tị nạn chiến tranh
tìm được nơi định cư.
Ngài bắt đầu trả lời và trả lời một cách rất khúc chiết, rõ ràng: “Chúng ta phải có cách đưa những tin tức này đến với dân chúng như thế nào để người đọc có cơ hội thấy được rằng tại sao những tai nạn ấy cứ tiếp tục xẩy ra hoài, chỉ cho họ thấy được các hành động khủng bố ấy có gốc rễ bắt nguồn từ hận thù, sợ hãi và những tri giác sai lầm gây nên. Chúng ta phải tìm mọi cách để cho hận thù đừng trở thành một năng lượng tập thể, rất nguy hiểm. Phải giúp cho mọi người thấy được phương thuốc duy nhất để đối trị với hận thù là bất bạo động, là tâm từ bi. Những người khủng bố là nạn nhân của tri giác sai lầm, và biết bao nhiêu kẻ khác đã trở thành nạn nhân của họ ?”
Đó là những lời của một ông thầy tu 82 tuổi nói ra, người đã được xem như là có công đầu trong việc vận động dư luận Hoa Kỳ chống lại cuộc chiến Việt Nam và do đó đã được Mục Sư Martin Luther King đề cử cho giải Nobel Hòa Bình năm 1967. Do đó ta không thể xem nhẹ những điều Ngài nói ra.

Ngài nói, độc giả ai cũng có hạt giống sợ hãi, hận thù, bạo động và tuyệt vọng trong tâm, đồng thời ai cũng có hạt giống hy vọng, từ bi và tha thứ. Những bài báo chúng ta viết phải có công năng tưới tẩm những hạt giống của hy vọng và những hạt giống tốt khác trong tâm thức của người đọc. Chúng ta là nhà báo, chúng ta phải có bổn phận ấy. Phải tìm cách nói sự thực, nhưng không được tưới tẩm những hạt giống hận thù. Vấn đề đưa tin không phải là nội dung của tin tức mà là cách đưa tin của chúng ta (Xin xem bản dịch trọn bài báo của Làng Mai)
Ngoài các trang 16,17,18,19 và các bài ở trang 1 và 2, 11 và 20, những bài do các ký giả và các thầy, các sư cô Làng Mai phụ tá cho Thiền Sư viết còn được đăng trong www.timesofindia.com, phần điện tử của Ấn Độ Thời Báo cùng ngày.
--- đọc tiếp ---
|