| |
thân. Bụt dùng hình ảnh
của một bác nông dân leo lên kho và đem xuống một bao đựng đủ
các loại hạt. Bác nông dân mở đầu bao và để các loại hạt tuôn
ra. Với đôi mắt còn rất tinh tường, bác có khả năng phân biệt
được các loại hạt và thấy được đây là đậy xanh, đây là đậu ngự,
v.v...Bụt khuyên ta hãy học cách chú tâm như bác nông dân nọ.
Trước hết, bạn hãy nằm
trong tư thế thoải mái, chú ý đến toàn thân, sau đó tuần tự xem
xét từng bộ phận một của cơ thể. Bắt đầu từ đầu hay tóc trên đầu
lần lượt xuống đến các ngón chân. Bạn có thể nói: “Thở vào, tôi
đang ý thức về bộ óc của tôi. Thở ra, tôi mỉm cười với bộ óc của
tôi”. Tiếp tục như thế cho đến khi nhận diện được hết các bộ phận
trong cơ thể. Như người nông dân đang xem xét các hạt đậu,, bạn
hãy chiếu soi từng cơ phần cơ thể mình, không phải bằng quang
tuyến X, mà bằng ánh sáng của chánh niệm. Chỉ cần mười lăm phút,
từ từ bạn có thể soi chiếu toàn thân với năng lượng của chánh
niệm.
Khi một bộ phận trong
cơ thể được nhận diện và ôm ấp bởi năng lượng chánh niệm, tỉnh
giác, bộ phận ấy dần dần thư giãn ra, và sự căng thẳng được lắng
dịu. Thế nên mỉm cười là cách tốt nhất để giúp cho thân thư giãn.
Nụ cười thuở ban sơ trong bụng mẹ hẳn là những nụ cười hết sức
thoải mái. Trên mặt ta có hàng trăm bắp thịt, mỗi lần giận hay
sợ những bắp thịt này bị căng thẳng rất nhiều. Nhưng nếu ta biết
thở; thở vào để nhận diện các bắp thịt trên mặt, thở ra mỉm cười
với chúng, ta có thể giúp chúng thư giãn rất nhiều. Với một hơi
thở vào, và một hơi thở ra, khuôn mặt ta đã có thể được biến đổi.
Mỗi nụ cười có thể đem đến một phép lạ,
Nếu trong lúc đang soi
chiếu, có một bộ phận nào đó của cơ thể bị bệnh hay đau nhức,
ta hãy tập trung tâm ý lâu hơn ở đó. Ta có khuynh hướng vội vàng
đi phớt qua những chỗ đau. Nhưng vội vàng như thế chỉ làm gia
tăng căng thẳng chứ không giúp làm cho những nơi ấy được êm dịu
và chữa trị. Nếu ta biết dành thì giờ cho những chỗ đau, ôm ấp
những nơi ấy với năng lượng chánh niệm, mỉm cười với chỗ đau,
thì sự căng thẳng sẽ giảm được nhiều. Làm được như thế, chỗ đau
sẽ rất chóng lành.
Có thể thân mình đang
đau nhức lắm. Chánh niệm giúp mình nhận diện được đây chỉ là cái
đau nhức của thân. Bụt có dạy về mũi tên thứ hai qua câu chuyện
một người bị tên bắn rất đau. Giả sử có một mũi tên thứ hai lại
bắn đúng vào ngay chỗ đó. Sự đau đớn hẳn phải tăng lên gấp cả
trăm lần, vì người này đã bị thương sẵn. Đã bị thương rồi mà còn
lo lắng, sợ hãi, cường điệu hóa, tức giận về hành động gây ra
thương tích, thì có khác nào rước thêm một mũi tên thứ hai khiến
cho vết thương càng thêm trầm trọng. V̉ậy nếu bạn đã bị trúng
tên rồi, hãy thực tập chánh niệm để cho mũi tên của lo lắng, sợ
hãi...không đến cắm trúng vào nơi thương tích.
Trong “Kinh Niệm Thân”, Bụt khuyên ta hãy ý thức rõ về sự có mặt
của tứ đại nơi thân ta. Trong bụng mẹ, bốn yếu tố đất, nước, gió,
lửa này hoàn toàn quân bình. Bà mẹ điều hòa cho cái thai, cung
cấp dưỡng khí, thức ăn trong khi đứa con nằm nghỉ ngơi trong dung
dịch nước. Khi được sinh ra, nếu có sự điều hòa trong bốn đại
thì sức khỏe của mình rất tốt. Nhưng thường thì các yếu tố không
được quân bình; chúng ta lạnh không sao ấm nổi, hoặc không thở
được cho tròn. Bằng hơi thở chánh niệm, ta có thể tái lập lại
quân bình một cách tự nhiên giữa các yếu tố này một cách tự nhiên.
Bụt cũng có dạy ta hãy
ý thức rõ về tư thế và hoạt động của thân. Trong khi ngồi thiền,
cái đầu tiên là phải ý thức rõ là mình đang ở trong tư thế ngồi
thiền. Rồi sau đó ta có thể ngồi cách nào cho được an tịnh, vững
chãi và khỏe khoắn. Trong mỗi phút giây ta có thể nhận diện được
tư thế của thân, dù đang ngồi, đi, đứng hay nằm. Ta có thể ý thức
rõ về các hoạt động của ta, như đang đứng lên, cúi xuống hay đang
mặc áo. Ý thức tỉnh giác mang ta trở về với chính mình. Khi chúng
ta hoàn toàn có chánh niệm về thân, và sống trọn vẹn bây giờ và
ở đây thì chúng ta đang ở trong quê hương đích thực của mình.
BẠN CÓ BIẾT bạn có một
quê hương đích thực? Câu hỏi này đặt ra cho tất cả mọi người.
Ngay cả khi bạn có cảm giác mình không thuộc vào một đất nước,
một dân tộc nào, không thuộc một di sản văn hóa nào, một chủng
tộc nào, bạn vẫn có một quê hương đích thực để quay về. Khi bạn
ở trong bụng mẹ, mình cảm thấy yên ổn. Có lúc mình mơ ước trở
về chốn ấy để được an lành, bảo bọc. Nhưng giờ đây, chính trong
thân thể này, mình có thể quay về.
Quê hương đích thực của
mình là nơi này và ở đây. Nó không bị giới hạn bởi thời gian,
không gian, quốc tịch hay chủng tộc. Quê hương đích thực của mình
không phải là một ý niệm trừu tượng. Đó là một cái gì bạn có thể
tiếp xúc và sống với nó từng giây từng phút. Với niệm và định,
các nguồn năng lượng của Bụt, bạn có thể nhận ra quê hương đích
thực trong sự an trú thân tâm trong phút giây hiện tại. Không
ai có thể lấy đi quê hương đích thực của mình. Người ta có thể
xâm lăng chiếm cứ đất nước của mình, thậm chí nhốt mình trong
tù ngục, nhưng người ta không thể nào lấy đi quê hương đích thực
và sự tự do của mình.
Khi chúng ta ngừng lại
sự nói năng và suy nghĩ để chuyên chú vào hơi thở vào-ra, chúng
ta đang an trú trong quê hương đích thực của mình, và có thể tiếp
xúc được với những mầu nhiệm của sự sống. Đây là con đường Bụt
đã chỉ bày cho chúng ta. Khi thở vào, ta gom hết thân tâm về một
mối; ta trở thành một. Đã được trang bị với năng lượng của niệm
và định rồi, ta có thể cất bước đi. Ta có được tuệ giác đây là
quê hương đích thực của mình – ta thực sự có mặt trong sự sống,
ta thực sự tiếp xúc với sự sống như một thực tại. Quê hương đích
thực này là một thực tại chắc nịch, mình có thể sờ mó được bằng
chân, bằng tay và cả bằng tâm ý.
Mình cần phải tiếp xúc
cho được quê hương đích thực của mình và nhận ra quê hương đích
thực của mình trong cái bây giờ và ở đây; đó là điều thiết yếu
cơ bản. Tất cả chúng ta đều có hạt giống của niệm và định. Bằng
hơi thở ý thức và bằng bước chân chánh niệm, mình có thể đưa tâm
trở về với thân. Trong đời sống hằng ngày, tâm và thân thường
đi theo hai hướng khác biệt. Mình nằm trong trạng thái xao lãng,
ý một đàng thân một nẻo. Thân đang mặc áo thì tâm bận rộn chuyện
quá khứ, chuyện tương lai. Thế nhưng giữa tâm và thân có một gạch
nối: đó là hơi thở. Mình chỉ cần quay về với hơi thở, thở cho
thật chánh niệm thì chẳng mấy chốc thân và tâm có thể hợp nhất.
Khi thở vào, mình không nghĩ gì hết; mình chỉ chú tâm vào hơi
thở vào. Tập trung tâm ý, đầu tư một trăm phần trăm thân tâm vào
hơi thở vào. Hơi thở với mình là một. Sự tập trung trên hơi thở
vào này là một định lực sẽ đưa thân tâm về lại với nhau trong
khoảnh khắc. Và bỗng nhiên ta thấy mình đang có mặt tròn đầy,
sinh động. Không còn nỗi khát khao được quay về nằm trong bụng
mẹ, quay về thiên đường tuyệt hảo. Ta đã về rồi trên quê hương
đích thực của mình.
|
|
|