CHỈ NAM THIỀN
TẬP
Chỉ Nam Thiền Tập là tập sách mới của Sư Ông chưa xuất bản,
BBT sẽ giới thiệu đến các bạn mỗi kỳ một vài chương ngắn để
bạn có thể vừa đọc và vừa thực tập.
Giới Thiệu
Thân
gởi các bạn trẻ,
Khi tâm
mình lo lắng hoặc phiền giận, tư duy của mình thường không được
chính xác và mình có thể đi đến những quyết định mà sau này
mình hối tiếc. Thiền tập giúp cho mình lắng xuống, để mình có
đủ thảnh thơi và sáng suốt. Vì vậy Tôi xin mời các bạn mỗi ngày
thực tập theo những chỉ dẫn mà Tôi hiến tặng sau đây trong tập
“Thiền tập Chỉ Nam – dành cho người trẻ”. Có điều gì chưa rõ
trong khi đọc hoặc thực tập, xin bạn cứ hỏi.
1.
Thiền tập có công năng nuôi
dưỡng, trị liệu, chuyển hóa, đối trị với sự căng thẳng, lo lắng,
buồn phiền, sợ hãi, đem lại được niềm vui sống và giúp phục
hồi được truyền thông giữa ta với những người khác.
Ta
có thể thiền tập một mình hay với một đoàn thể. Thực tập trong
một đoàn thể giúp ta có cơ hội thừa hưởng được năng lượng tập
thể. Năng lượng này nâng đỡ ta, bảo hộ ta, giúp cho ta làm được
dễ dàng hơn những gì mà một mình ta thấy khó làm. Những phép thực
tập đưa ra trong cuốn chỉ nam này có thể đem lại cho ta những
kết quả tốt đẹp trong một thời gian không dài, và nếu ta theo
đúng những chỉ dẫn trong sách, ta sẽ an tâm không sợ bất cứ một
biến chứng nào.
2.
Thiền trước hết là sự có mặt đích
thực của ta trong giây phút hiện tại, ngay tại nơi ta đang có
mặt.
Trong
đời sống hàng ngày, tâm ta thường hoặc bị chìm đắm trong quá khứ,
hoặc rong ruổi về tương lai, hoặc đang vướng mắc trong những toan
tính, lo âu trong hiện tại, vì vậy tâm và thân không có mặt cho
nhau. Thiền là đem tâm trở về với thân, đem tâm trở về với tâm,
để giúp ta thiết lập được thân và tâm trong giây phút hiện tại,
ý thức được sự có mặt của ta, và những gì đang xảy ra trong giây
phút hiện tại trong các lĩnh vực thân ta, tâm ta và hoàn cảnh
ta.
3.
Có mặt trong giây phút hiện tại
có nghĩa là đang thực sự sống, và đang tiếp xúc với sự sống trong
ta và chung quanh ta.
Nếu
tâm ta hoặc bị lôi kéo hoặc bởi quá khứ, hoặc bởi tương lai, hoặc
bởi những toan tính lo âu hoặc hờn giận thì ta không thực sự đang
sống đời sống của ta. Nhà văn Pháp Albert Camus có nói tới những
kẻ "sống như một người chết (vivre comme un mort)" (trong
tiểu thuyết L'Étranger), là như vậy. Sống có nghĩa là có
mặt để tiếp xúc sâu sắc với sự sống trong ta và chung quanh ta.
(Đọc tới đây xin bạn ngồi thẳng lên, và để ý tới thế ngồi thẳng
của bạn. Bạn hãy mỉm cười để chứng tỏ là bạn đang có ý thức về
cái lưng đang ngồi thẳng của bạn. Rồi bạn thở vào một hơi chầm
chậm, và duy trì ý thức ấy. Thở ra, bạn cũng duy trì ý thức ấy
(bạn đang ngồi thẳng) và mỉm cười trong suốt thời gian của hơi
thở ra). Nếu bạn thấy làm như thế là dễ chịu, bạn có thể tiếp
tục thêm một phút nữa, duy trì lưng thẳng, ý thức nụ cười và hơi
thở.
4.
Cái khả năng nhận biết cái gì đang xảy ra trong giây phút hiện
tại, đạo Bụt gọi là chánh niệm, gọi tắt là niệm.
(Tiếng Phạn là Smrti,
tiếng Pali là Sati, tiếng Anh là Mindfulness, tiếng Pháp là Pleine
conscience). Đó là năng lượng đưa tâm trở về lại với thân để thân
và tâm hợp nhất (thân tâm nhất như), để thân tâm được thiết lập
trong giây phút hiện tại. Ta có thể sử dụng hơi thở, bước chân
hay nụ cười để làm phát hiện năng lượng ấy, ý thức ấy. Chánh niệm
chính là ý thức ấy. Ý thức bao giờ cũng là ý thức về một cái gì
(conscience est toujours conscience de quelquechose), chánh niệm
cũng thế. Khi ta để ý tới hơi thở của ta, thì đó là chánh niệm
về hơi thở, và hơi thở ấy được gọi là hơi thở có chánh niệm. Khi
ta có ý thức về từng bước chân chúng ta đặt trên mặt đất, thì
đó là chánh niệm về bước chân, và bước chân ấy được gọi là bước
chân có chánh niệm. Vì thế thực tập hơi thở có chánh niệm hoặc
bước chân có chánh niệm là chế tác năng lượng chánh niệm, và duy
trì năng lượng chánh niệm. Chánh niệm còn được duy trì thì tâm
còn có mặt với thân, và ta (hành giả, người thực tập) đang có
mặt trong giây phút hiện tại và có thể xúc tiếp với những gì đang
có mặt trong hiện tại.
(Đọc tới đây, bạn có thể ngồi thẳng lại và thực tập vài hơi thở
chánh niệm: tôi đang thở vào, và tôi biết là tôi đang thở vào;
tôi đang thở ra, và tôi biết tôi đang thở ra. Hoặc: tôi đang thở
vào và tôi ý thức được đây là hơi thở vào của tôi, tôi đang thở
ra và tôi ý thức được đây là hơi thở ra của tôi. Bạn thở cho tự
nhiên, đừng cố gắng gò ép, thở như thế nào mà bạn cảm thấy dễ
chịu trong khi thở. Bạn có thể thực tập: tôi đang thở vào, và
thấy trong người khỏe khoắn, tôi đang thở ra và thấy trong người
nhẹ nhàng. Bạn thực tập một hoặc hai phút. Thấy khỏe thấy nhẹ
thì bạn mỉm cười để nhận diện sự có mặt của cảm giác khỏe và nhẹ
ấy.)
5.
Có một kinh gọi là kinh Quán Niệm Hơi Thở, dạy về cách chế tác
và duy trì chánh niệm bằng hơi thở.
(Thời Bụt còn tại thế, tất cả các thầy và các sư cô đều học thuộc
kinh này. Kinh này tiếng Phạn là Anapanasmrti sutra, tiếng Hán
Việt là An Ban Thủ Ý. An Ban là hơi thở vào ra, Thủ Ý là duy trì
chánh niệm). Chánh niệm do hơi thở chế tác và duy trì có công
năng làm lắng dịu hình hài, cảm giác, cảm xúc, đem lại sự buông
thư và thảnh thơi cho thân và cho tâm. Chánh niệm lại có công
năng nhận diện các tâm hành, nuôi dưỡng những tâm hành tốt như
niềm tin yêu, sự tha thứ, lòng bao dung, và chuyển hoá những tâm
hành xấu như sự bực bội, lòng ganh ghét, sự giận hờn, v.v…Chánh
niệm còn nuôi lớn được sự chú tâm (định lực) giúp chúng ta nhìn
sâu vào thực tại và khám phá ra được tính bất sanh bất diệt, không
tới không đi, không có không không, không một không khác. Thấy
được bản chất của thực tại rồi thì ta được giải thoát, vượt thoát
sợ hãi, nghi ngờ, giận hờn và tuyệt vọng. Kinh Quán Niệm Hơi Thở
là một châu báu trong nền văn học Phật giáo.
---Xem
tiếp---
>>tải
xuống bài này (dưới dạng file Word.doc)>>>
|