|
Tình yêu có quá trình sinh trưởng và hoại diệt
của nó nên cũng giống như một cái cây cần được vun bón, tưới tẩm,
che chở. Sự khôn ngoan, bản lĩnh và ý thức ở đây rất là cần thiết.
Nếu em vụng về thì em sẽ làm đổ vỡ lung tung và em sẽ kết luận
rằng yêu là khổ. Thực ra yêu cũng là khổ đấy, nhưng mà hầu hết
những cái khổ kia đều do em tạo ra chứ chúng không phải là những
cái khổ tất yếu phải có trong bất cứ tình yêu nào. Yêu thương
theo nghĩa rộng là không công nhận ranh giới của một cái bản ngã.
Tất cả mọi hiện tượng, kể cả con người, đều chỉ là những trung
tâm quy tụ của những điều kiện. Ví dụ cái bàn. Cái bàn chứng minh
bằng tự thân nó, nơi tự thân nó sự có mặt của gỗ,của cưa, của
đinh, của búa, của thời gian, của không gian, của người thợ mộc
.v.v... Ngoài những điều kiện đó thì không thể có cái mà ta gọi
là bàn. Vậy cái bàn chỉ có thể là cái bàn trong liên hệ nhân duyên
với vũ trụ, chứ không thể là một cái bản-ngã-không-liên-hệ-gì-hết
với những cái khác. Ý tưởng về bản ngã và ranh giới về bản ngã
là nguyên do của sự cô đơn trống trãi. Bằng con đường khám phá
hoặc bằng con đường thương yêu, ta phá vỡ ý tưởng đó để thể nhập
vào vũ trụ trong tương quan tồn tại của các hiện tượng trong nó.
Vậy yêu thương, dù là chỉ yêu thương mới có một người, cũng là
phá vỡ ranh giới tưởng tượng về một bản ngã để vươn tới nhận thức
về sự tồn tại của một trong tất cả và của tất cả trong một. Do
đó mà hôn nhân không phải là biện pháp thiết yếu để giải quyết
tâm trạng cô đơn. Chỉ có tình yêu, bất cứ tình yêu nào, miễn là
tình yêu lành mạnh, mới có thể giải quyết được cô đơn. Và cái
cô đơn của con người chỉ có thể biến mất một cách tuyệt đối khi
con người thấy mình sống trong hoà điệu lớn của vũ trụ, nghĩa
là hiểu biết tất cả và thương yêu tất cả. Hôn nhân không có tình
yêu, hoặc hôn nhân chấm dứt tình yêu thì chỉ là một hình phạt,
chỉ làm tăng thêm sự cô độc. Cho nên chinh phục một người để cùng
đi đến hôn nhân, điều này rất gần với sự hùn vốn làm ăn, không
khác gì đi quảng cáo để tìm người góp cổ phần. Tôi không chống
đối gì sự làm đẹp và sự phô trương tài ba cốt để cho người kia
say mê mình. Để chinh phục một người khiến cho người đó yêu mình,
con trai cũng như con gái có ngàn vạn cách khác nhau; nhất là
con gái, vì phái nữ đã được yểm trợ quá đầy đủ trong công tác
này. Số lượng của những gian hàng cung cấp mọi thứ làm đẹp cho
phụ nữ cũng đủ chứng mninh cho điều đó. Tôi không chống đối bất
cứ một phương tiện nào miễn là những phương tiện kia không làm
tổn thương danh dự và nhân phẩm mình. Nhưng tôi nghĩ rằng những
phương tiện ấy không đủ để nuôi dưỡng bảo vệ tình yêu. Nếu tất
cả những cố gắng của em chỉ là để làm xong được giấy hôn thú thì
tôi cho là bi thảm quá. Hôn nhân không giải quyết được nhiều chuyện
đâu. Hôn nhân, trong trường hợp này, giết chết tình yêu, hoặc
ảo tưởng tình yêu. Người con gái có thể thấy nhược điểm hiếu sắc
của người con trai, và có thể chiều theo thị hiếu thay đổi của
người con trai bằng cách chải đầu ba kiểu trong một ngày và thay
áo bốn lần trong một buổi chiều. Nhưng liệu em có làm như thế
được cả đời không, và liệu em làm như thế có đủ không. Tôi không
tin là đủ. Muốn có tình yêu đẹp đẽ và bền chặt những người yêu
nhau phải biết xây dựng cho nhau. Nếu không, tình yêu sẽ được
giới hạn lại trong sự ưa thích mới lạ về hình thức và trong hưởng
thụ đổi chác. Từ điểm này, con người sẽ không vâng theo một quy
luật nào nữa và xã hội sẽ rối loạn khi tình yêu được định nghĩa
như sự đam mê sắc dục. Hiện tượng này sẽ phát hiện toàn diện khi
tình yêu theo nghĩa đẹp nhất của nó vắng mặt hoàn toàn trong lĩnh
vực con người.
Có người sẽ nói “tôi không cần cái tình yêu
hiểu theo nghĩa đẹp đó, tôi không theo một quy luật nào cả ''.
Thực ra, tôi cũng không viết những dòng này với mục đích bảo vệ
một quy luật. Nhưng tôi nghĩ có hai điều cần được đàm luận. Điều
thứ nhất là nhân danh sự sống tươi đẹp ta phải nhận thức rằng
sự đam mê sắc dục không vâng theo một quy luật nào cả sẽ kéo theo
sự ốm yếu và thấp kém của tinh thần lẫn thể xác. Điều thứ hai
là sống trong xã hội không phải như sống một mình trong rừng sâu:
ta phải vâng theo một số quy tắc nào đó để duy trì trật tự và
hạnh phúc cho đa số. Vậy có thể có những quy luật khác nhau ở
những thời gian và địa phương khác nhau. Tôi thấy cái lối viện
ra những mệnh lệnh siêu hình để thay thế, hoặc ít ra là để ủng
hộ, cho những quy lụật xã hội, hiện thời không còn có hiệu lực
nữa. Chi bằng chúng ta xét đoán bằng trí tuệ ta trên nguyên tắc
bảo vệ sự sống, bảo vệ ý nghĩa cao đẹ của sự sống, hiện tại và
tương lai. Có phải em đồng ý rằng chỉ có một tình yêu trong sáng
và lành mạnh mới giúp được em sinh lực và ý chí đi tới không?
Có phải em đồng ý rằng thiếu tình yêu chân chính thì sự vương
vấn và sắc dục chỉ đem lại buồn chán, nghi ngờ và lụn bại không?
Không ai cấm em, trong khi yêu, tạo dựng thần
tượng. Em nói: đời này yêu thì yêu chứ thần tượng thì không. Tôi
nghĩ không phải như vậy. Nếu không còn thần tượng thì không còn
là yêu. Có lẽ tôi cổ hủ mất rồi, nhưng biết làm sao? Nếu em đồng
ý rằng trong khi yêu ta không tránh khỏi sự tạo dựng thần tượng
thì em nên bắt đầu tạo dựng ngay thực chất cho thần tượng ấy.
Chỉ có một cách làm cho tình yêu bền vững mãi, đó là giữ cho người
yêu mãi mãi là nguồn cần thiết và ngọt ngào của mình. Một mình
người yêu của em làm việc ấy thì nặng quá: em phải giúp sức người
yêu của em. Và phải giúp một cách thật tế nhị. Công việc này chỉ
cần kiên nhẫn và sáng suốt là được; trong tình yêu, em rất dễ
ảnh hưởng đến người em yêu. Tình yêu sẽ trợ lực em. Mãnh lực của
tình yêu rất lớn lao.
Trước hết em nên hiểu rằng danh vọng, sắc đẹp
và tài ba không thể bảo đảm được rằng đối tượng kia sẽ là nguồn
cần thiết và ngọt ngào bất tuyệt của mình. Tìm ra được người thích
hợp với em không phải là dễ dàng. Em phải biết nguyện vọng, sở
thích, tính khí, kiến thức và lý tưởng của người đó, và xem những
thứ đó có hợp với em không. Hợp không có nghĩa là giống mà chỉ
có nghĩa là không xung khắc, là có thể bổ túc cho nhau. Những
thứ đó sẽ là những mối dây liên lạc, hợp nhất, những chất liệu
nuôi dưỡng tình yêu. Chính những đeo đuổi, những sở thích và những
lo âu chung của hai người sau này sẽ là chất keo sơn gắn bó hai
người với nhau, và gắn hai người với những người đồng tâm đồng
điệu khác. Chính những thứ đó xua đuổi dần những bóng tối cô đơn
vây phủ bản ngã. Lý tưởng chính nó là một thần tượng, do đó người
yêu khôn ngoan bao giờ cũng đồng hoá hoặc liên hệ mình với lý
tưởng của người mình yêu, vì thế cũng sẽ bất diệt như thần tượng.
Em sẽ không bao giờ mất người yêu nếu em sốt sắng với lý tưởng
của người yêu.
Có một người bạn trẻ bảo tôi, giọng đầy phẩn
uất: tại sao tình yêu không thể tự nó là nó được mà phải nhờ đến
những cái khác, như là lý tưởng, như là Thượng Đế… mới có thể
tồn tại? Người bạn trẻ đã ghét cay ghét đắng câu nói của Saint
Exupéry “yêu nhau không phải là nhìn nhau mà cùng nhìn về một
hướng’’. Thực ra tôi không có nói gì giống Exupéry, tôi chỉ nói
đến cách bảo vệ nuôi dưỡng tình yêu thôi, nhưng tôi cũng xin trả
lời người bạn trẻ: không có cái gì có thể tự nó là nó được; cái
gì cũng là hợp thể của nhân và duyên, nghĩa là của điều kiện.
Cái này có nhờ cái kia có, cái này không thì cái kia không. Bản
thân ta đã có thể tự nó là nó chưa, huống hồ tình yêu là một cái
gì phát sinh từ bản thân ta. Không có cái gì có tự thể; cái gì
cũng phải nương trên những cái khác mới có thể có; cái gì cũng
chỉ tồn tại trong liên hệ nhân duyên. Tình yêu cũng thế: anh có
bổn phận nuôi dưỡng nó, nếu anh không muốn nó chết. Nếu Exupéry
nói tình yêu nam nữ chỉ có thể tồn tại qua tình yêu đối với đấng
Thượng Đế thì ông mục sư của André Gide trong cuốn La symphonie
pastorale lại không nói ngược lại rằng: “`Lạy Chúa, đôi khi con
có cảm tưởng rằng con cần tình yêu của nàng mới có thể yêu được
Chúa” hay sao?
---đọc tiếp---
|