![]() |
|||
|
Câu chuyện Thầy về Việt Nam là một câu chuyện rất dài, phải đợi sau này có đủ nhân duyên mới kể lại được đầy đủ chi tiết. Tuy nhiên ta có thể nói là cuộc vận động để Thầy về nước đã không do Thầy chủ động mà là do các giới đệ tử của Thầy ở các nước Âu Mỹ khởi xướng. Từ năm 1997, cuộc vận động ấy là cuộc vận động ngoại giao không la lối, không chiêng, không trống. Các nhân sĩ của Pháp, Thụy Sĩ, Hoa Kỳ v.v... qua các Tòa Đại sứ của họ, đã trực tiếp vận động với nhà nước Việt Nam qua các vị bộ trưởng bộ ngoại giao và qua Thủ tướng của họ. Tại Pháp có Thượng Nghị Sĩ Jean-Francois Poncet, Bernard Dussaut và Philippe Marini đã viết những lá thư can thiệp cho sách của Thầy được lưu hành ở Việt Nam và cho Thầy được về nước hành đạo. Tổng Thống Liên Bang Thụy Sĩ Flavio Cotti cũng đã tự tay viết cho Thủ tướng Phan Văn Khải ngày 9 tháng 11 năm 1998. Tại Hoa Kỳ, Thượng Nghị Sĩ John Mc Cain ngày 24. 3. 1998 cũng đã viết thư cho Thủ Tướng Việt Nam. Dân biểu lão thành Frederick Boucher và một số các dân biểu khác cũng đã hoặc viết thư hoặc trực tiếp đi Việt Nam để vận động. Ông Frederick Mayors. Giám Đốc tổ chức UNESCO ngày 29 tháng 4 năm 1999 cũng đã viết thư cho Thủ tướng Việt Nam. Nhà nước Việt Nam thường trả lời là nếu Thầy muốn về Việt Nam thăm viếng thì chỉ cần đến Tòa Lãnh Sự để xin chiếu khán và nếu muốn giảng diễn thì phải liên lạc với Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam. Trong khi đó thì sách và băng giảng của Thầy vẫn bị cấm nhập cảnh vào Việt Nam và bị tịch thu khi Phật tử tìm cách in chui và phát hành chui trong nước. Thầy thường nói: "Sách còn bị tịch thu, huống là người!" Và Thầy cứ tiếp tục đi giảng diễn và hướng dẫn các khóa tu tại các nước.
Làng Mai xin mạn phép in ra đây một số thư do các Tổ Đình và Giáo Hội thỉnh cầu Thầy về nước để hành đạo. Đọc các bức thư đó, các bạn độc giả của Lá Thư Làng Mai sẽ cảm động và thấy rằng nếu Thầy về nước thì đó là vì sự trông chờ của các giới Phật Tử xuất gia và tại gia chứ không vì mục đích danh lợi hay gì khác hết. Thầy nói:"Thầy đã lớn tuổi quá rồi, sợ để lâu nữa thì về nước e leo núi Yên Tử không lên được tới đỉnh." Một điều ta nên biết là ở trong nước có nhiều ý kiến và khuynh hướng khác nhau về chuyện Thầy về. Ở trong Đảng cũng như ở trong guồng máy nhà nước, có phe tiến bộ và cũng có phe thủ cựu. Phe tiến bộ thấy được tầm quan trọng của Thầy, tin rằng sự có mặt của Thầy tại quê hương sẽ có công năng phục hồi được niềm tin và đạo đức trong nước. Còn phe thủ cựu thì nghi ngờ, sợ hãi, nghi Thầy có thể gây rối loạn và họ rất không muốn đồng bào tới với Thầy đông đảo quá, sợ bị ảnh hưởng tư tưởng phóng khoáng, cởi mở, không hận thù và không giáo điều của Thầy. Thầy nói chuyến đi này nếu xảy ra được, đó là do chư Tổ sắp đặt và sẽ là một cơ hội để mình đền đáp lại công ơn chư Tổ. Thầy tin chắc là sự có mặt cụ thể của Tăng thân Làng Mai trong nước sẽ cảm hóa được rất nhiều người, kể cả những người trong giới chính quyền các cấp, giúp cho họ chuyển hóa những tâm hành nghi ngờ, sợ hãi và kỳ thị. Thầy rất tin ở sức cảm hóa của đạo đức vô hành chân thực. Thế nào cũng có những xì xào về chuyện Thầy về Việt Nam. Nhưng chúng ta nên biết, đối với những người không ưa Thầy thì dù Thầy có về hay không về họ vẫn tìm cách nói xấu Thầy như thường, tại vì lý do duy nhất là Thầy là tượng trưng tinh thần (chứ không phải giáo quyền) cho Phật Giáo Việt Nam. Có dịp đập phá là họ đập phá. Họ không phải là Phật tử đâu, dù có khi họ nói là họ Phật tử. Họ không thể tha thứ cho Phật giáo được vì Phật giáo đã làm sụp đổ một thời đại mà họ cho là hoàng kim của họ. Nhưng nhiều người trong giới Cần Lao cũ đã chuyển hóa tốt đẹp, khi thấy Thầy sau bao lần bị chưởi mắng đập phá mà vẫn tươi cười và không tỏ vẻ giận hờn, không bao giờ tìm cách trả đũa. Thầy bảo: "Tình huynh đệ cuối cùng sẽ thắng và những người đập phá chúng ta hôm nay sẽ trở thành bạn hiền của chúng ta ngày mai."
|
||
Làng Mai , http://www.langmai.org Le Pey Thenac 24240 France |
|||