|
Pháp thoại
ngày 23.03.2006 Chùa Từ Nghiêm, Xóm Mới, tiếng Việt
Sư Ông giảng tiếp về các định đề của pháp mônLàng Mai
vô ngả - tương tục - tương tức
___________________________________________________
Định đề thứ 23: Có thể nói tới con người như một dòng
ngũ uẩn liên tục (hằng), luôn luôn chuyển biến (chuyển) liên hệ,
tương duyên và trao đổi với các dòng hiện tượng khác, mà không
thể nói tới con người như một cái ta biệt lập, bất biến và thường
hằng.
Câu này nói về giáo lý vô ngã của đạo Bụt. Các bài trước chúng
ta đã học về các thân của Bụt, vì thế chúng ta đã có được những
điều kiện để hiểu được câu này. Nền tảng của giáo lý đạo Bụt là
không có cái ngã, không có cái ta và điều đó thường rất khó được
chấp nhận vì ai cũng có khuynh hướng tin rằng có một cái ta. Giáo
lý đạo Bụt có 3 pháp ấn: Vô thường, Vô ngã, Niết Bàn. Do đó Vô
ngã là một trong ba dấu ấn, và nó chứng nhận rằng giáo lý nào
đi ngược với giáo lý Vô ngã thì không phải Đạo Bụt. Trong câu
trên ta thấy con người luôn chuyển biến, vì thế nó không có một
cái thực tại riêng biệt bất biến. Nếu chúng ta quán chiếu về con
người thì ta thấy có 5 yếu tố, gọi là 5 uẩn: sắc, thọ, tưởng,
hành, thức. Năm yếu tố này phối hợp với nhau một cách chặt chẽ,
tuôn chảy như một dòng sông, có sự liên tục nhưng mà nó luôn luôn
chuyển biến và nhìn cho kỹ thì không thấy một cái gì bất biến,
thường hằng trong đó. Thành ra chúng ta có thể nói nó có thật,
nhưng mà cái ngã, cái ta, cái thường hằng, bất biến thì không
có.
Bụt nói : Ngã không phải là uẩn.
Nhưng hầu như mọi người đều cho rằng mình là 5 uẩn. Uẩn tức là
sắc, thọ, tưởng, hành, thức, và mình cho 5 cái đó là ngã, khi
mình cho thân thể tôi là tôi, ý nghĩ tôi là tôi thì cái đó không
đúng. Khi mình cho 5 uẩn là mình thì điều đó rất sai lầm.
Quan niệm thứ 2: cho rằng ngã và uẩn khác nhau. Uẩn không phải
là ngã, ngã không phải là uẩn, ngã nằm ngoài 5 uẩn và 5 uẩn là
của ta, ta là sở hữu thân thể này, thì quan điểm này cũng sai
lầm.
Tóm lại :
kiến chấp đầu : Ta là uẩn
Kiến chấp thứ 2 : Ta không phải là uẩn, ta ở ngoài uẩn
Kiến chấp thứ 3 : trong ngã có uẩn , trong uẩn có ngã, quan niệm
này gọi là tương tại. Tương tại tức là cái này nằm trong cái kia
Khi nói là khi mình chết thì thân này sẽ hoại diệt và một phần
khác là phần hồn sẽ bay lên và nhập vào một thân xác khác. Nói
như vậy là không đúng giáo lý đạo Bụt, vì nói như vậy phần hồn
là một cái ngã bất biến .
Định đề 23 cho thấy con người không có cái ngã nhưng có sự liên
tục, tiếp nối. Không phải chỉ liên tục trong một giai đoạn mà
là liên tục hoài hoài, cũng như nước một dòng sông biến thành
đám mây, rồi đám mây biến thành mưa, rồi mưa rơi xuống trở thành
dòng sông. Mình phải công nhận một điều nữa là sự tương tức có
nghĩa là dòng này không phải biệt lập với dòng khác mà có sự tương
tức với các dòng khác. Con người cũng vậy, là một dòng liên tục
nhưng nó cũng luôn luôn tương quan tương tức với các dòng khác
(người, thiên nhiên, thú vật …) và mình phải hiểu nghĩa luân hồi,
tái sinh trong ánh sáng đó thì mới là đạo Bụt,
Khi nói tôi tư duy, nếu không có tôi thì ai tư duy? Trong ánh
sáng của đạo Bụt thì tư duy là một tâm hành (Tầm, từ) trong 51
tâm hành. Khi một tư tưởng xuất hiện thì tư tưởng đó phát hiện
thôi. Chủ thể và tư tưởng đó cùng phát hiện trong một sát na,
và sát na sau đó lại phát khởi một tư tưởngkhác, ta có thể nói
có tư duy nhưng không cần có người tư duy, và quán chiếu là để
lấy các ảo tưởng ra khỏi cái tưởng. Mỗi tâm hành kéo dài một giai
đoạn nhưng nhìn cho kỹ thì đó là những ý tưởng xuất hiện trong
từng sát na và liên tục, do đó ta có cảm tưởng như có tâm hành
thật.
Khi ta nói: trời mưa, mưa rơi, gió thổi, chúng ta đều đưa một
chủ thể vào. Ví dụ như gió thổi, nếu không có gió thì có thổi
không? hoặc tôi biết mưa đang rơi. Taị sao mình lại đưa chủ thể
vào, đúng nhất chỉ còn lại “mưa” mà thôi.
Sau trận hải chấn Tsunami đã làm chết biết bao nhiêu người, ai
cũng đau khổ và hỏi: Tại sao thượng đế quyền năng như thế mà lại
để cho một tai họa xảy ra như vậy. Nếu thượng đế từ bi sáng suốt?
Và các nhà thần học đã tìm cách trả lời câu hỏi đó: Thượng đế
trừng phạt chăng? và rồi không tìm được một câu trả lời nào đích
đáng vì thế chỉ có sự im lặng là sự trả lời thôi. Thầy không chấp
nhận sự im lặng đó và đã viết bài: “Hãy ôm lấy niềm đau sau trận
hải chấn” (Xin bấm vào đây để xem bài pháp thoại này)
Mình thương một người nào và khi người kia chết thì mình cũng
“chết” theo, và còn chết nhiều hơn nữa. Khi quán chiếu và trong
sự tu tập, mình sẽ nhìn thấy rõ những người thân của mình cũng
là mình, và mình có thể ôm ấp, thương được hết. Hầu hết các câu
hỏi về triết học mà người ta hỏi tôi, tôi đều trả lời bằng cái
tuệ giác này. Khi thấy được sự tương tức của mọi loài, mọi người
thì mình có thể chuyển hóa được rất nhiều sự tiêu cực trong ta.
<<trở về<<
|