Trang Nhà | Làng Mai | Thiền Sư Nhất Hạnh |Tu Học | Tin Tức | Hình Ảnh | Văn Nghệ | Hiểu và Thương | Tài Liệu | Khóa Tu | Bạn Trẻ | Việt Nam 2008




 
=============

 


Chúng tôi theo Thầy đi thăm viếng rất nhiều nơi có di tích lịch sử, hầu hết là các chùa cổ, nhất là ở ngoài Bắc và ở Huế. Trên đường đi, tôi nhìn quanh trên xe buýt và thấy nhiều chị em của tôi ngủ thiếp đi, vẻ mặt mệt mỏi, tiếng ho khan vọng từ các phía. Thời tiết khắc nghiệt và thay đổi hoàn toàn từ miền này qua miền khác. Miền Bắc thì lạnh cóng và ẩm ướt, lại đang có bệnh dịch trong vùng, nên chỉ trong một tuần, 2/3 các thầy và sư cô đã bị cảm cúm, bị tiêu chảy hoặc bị cả hai. Vào Sài Gòn thì nóng bỏng, quần áo phơi mau khô, nhưng nhiều vị cũng đã bị trúng gió và dị ứng bởi môi trường quá ô nhiễm. Ra Huế thì mưa tầm tã những ngày đầu. Chỗ ở của chúng tôi cũng thay đổi liên tục, và chúng tôi nằm sát bên nhau như cá mòi. Tôi nghĩ tội nhất là các thầy và sư chú người Tây Phương, to lớn nhưng chỗ nằm vẫn san sát nhau. Người bên trái của mình ho. Người bên phải của mình ho. Vậy nên trước sau gì mình cũng ho. Khổ nỗi các con virút (virus, siêu vi khuẩn) của bệnh cảm cúm còn có khả năng đột biến gen (gene mutation) rất tài tình, nghĩa là chúng có thể tự thay đổi trong chất liệu DNA, và trở thành một loại virút 'mới' (mutated). Vậy nên mình vừa qua khỏi cơn bệnh, nhưng nếu người sư chị/sư em cận kề ho vào mình một loại virút mới đột biến, thì mình vẫn có thể bệnh lại, vì bộ phận miễn dịch của mình cần thời gian để nhận diện và sản xuất kháng thể có công năng tiêu diệt loại virút này. Mệt mỏi như vậy, ho như vậy, tiêu chảy như vậy, nhưng nếu tôi vẫn còn đi sinh hoạt được, thì tôi sẽ đi, và tôi biết các sư anh, sư chị, sư em của tôi cũng đang cố gắng hết sức. Vì sao? Vì chúng tôi có tình yêu và lý tưởng. Cuộc sống của người tu giúp chúng tôi thấy rõ mình hơn mỗi ngày, và chúng tôi muốn giúp những người khác cũng có cơ hội được thật sự sống và thực sự hạnh phúc. Vì chúng tôi có một người thầy vô cùng dõng mãnh. Thầy 80 tuổi rồi, mà Thầy luôn có mặt và đi đầu trong các buổi thăm viếng. Thầy vẫn ngồi lưng thẳng và vững như trái núi trong các buổi pháp thoại, dù đó là bài pháp thoại thứ hai trong cùng ngày. Chúng tôi chỉ đi tháp tùng thôi mà xiểng niểng, huống hồ chi là Thầy. Thầy dõng mãnh như vậy, tôi phải tập theo. Tình thương của Thầy lớn như vậy, tôi phải mở trái tim tôi thêm. Mỗi khi vào thăm chùa hay đình, chúng tôi đi thiền hành theo hạ lạp thật trang nghiêm, một bên là các thầy và một bên là các sư cô. Tôi tập nghỉ ngơi trong hơi thở và bước chân. Chúng tôi cùng Thầy vào chánh điện đảnh lễ trước bàn Phật. Vì tôi là sư em nhỏ nên tôi thường đảnh lễ với nhóm đến sau, trong khi Thầy và các sư anh, sư chị lớn đi vào gian kế bên để đảnh lễ chư vị Tổ sư. Tôi tiếp xúc sâu sắc nhất với mảnh đất của ngôi chùa tôi đến thăm trong tư thế phủ phục này. Tôi cảm tạ ơn chư Bụt và chư Tổ cho tôi có Thầy, có anh, có chị, có em. Tôi thở đều và lòng tôi tràn đầy niềm biết ơn. Cũng có những khi buông năm vóc sát đất, tôi nằm yên thật lâu, lắng nghe hơi thở, trút xuống đất sự mỏi mệt và mọi tiếng động, với một tâm nguyện tha thiết: “Xin được có mặt cho Thầy.”

Đó cũng là ước nguyện duy nhất của tôi trong suốt chuyến đi. Tôi chỉ muốn có mặt cho Thầy và huynh đệ của tôi, ngoài ra tôi không mong cầu hoặc toan tính một cái gì khác. Để làm được điều đó, tôi đã đi qua những biến chuyển và những khám phá rất tự nhiên. Ví dụ như chuyện ăn uống. Trước khi về Việt Nam , tôi cũng đã mơ tưởng đến những loại trái cây và những món ăn Việt Nam. Vậy mà ba tháng ở Việt Nam , tôi đã ăn uống kỹ lưỡng còn hơn khi tôi ở Mỹ. Tôi tránh ăn rau sống, tránh ăn trái cây mỏng vỏ, tránh những món dưa làm chua hoặc làm mặn (pickled or salted vegetables). Thậm chí tôi không đụng đến những món ruột của tôi như nước dừa, xoài, cóc, ổi, chè... trong suốt một tháng ở Sài Gòn. Tôi không cho đó là một sự hy sinh to lớn. Ý thức rằng nếu tôi ăn không kỹ, lâm bệnh và mất sức, thì tôi sẽ không theo được các sinh hoạt của tăng thân, và tôi sẽ không phụ dịch được những bài pháp thoại của Thầy.

Đọc tiếp

 

Làng Mai - Plum Village - Village Des Pruniers - Tu Viện Lộc Uyển - Deer Park Monastery - Tu Viện Thanh Sơn - Tu Viện Bích Nham
24240 Le Pey Thenac France - Góp Ý
:
banbientap@langmai.org