![]() |
||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||
|
Trang Nhà | Làng Mai | Thiền Sư Nhất Hạnh |Tu Học | Tin Tức | Hình Ảnh | Văn Nghệ | Hiểu và Thương | Tài Liệu | Khóa Tu | Bạn Trẻ | Việt Nam 2008 |
||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||
|
|
||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||
|
Nghĩa là tôi sẽ không có mặt được cho Thầy. Ý thức này đưa tôi đến sự chọn lựa một cách rất dễ dàng. Hơn nữa, vì tôi là một trong những người được tăng thân giao phó cho việc thăm bệnh và phân phát thuốc men cho các sư cô, nên ý thức về sức khoẻ được nâng cao trong tôi. Trong chuyến đi này, tôi được biết nhiều hơn về các chị em của tôi và những chi tiết khá cá nhân (personal) của họ. Không những các sư cô, mà các thầy và các sư chú cũng đến chia sẻ tình trạng sức khoẻ của họ với tôi. Đàm màu gì, lượng bao nhiêu. Đi tiêu chảy mấy lần một ngày, có máu không, có mủ không. Nếu đi nhiều quá và bị rát, thì nên rửa bằng nước, đừng dùng giấy vệ sinh. “Sư chị, em đi không được!” Một sư em thỏ thẻ bên tai tôi. “Sư em muốn đi đâu?” Tôi hỏi một cách ngây ngô, quên bẵng vai trò bác sĩ của mình. “m đi cầu không được. Em bị bón.” “Sister, why is my urine so dark?” (sư em, tại sao nước tiểu của sư chị đen quá vậy?” Một sư chị đến hỏi tôi trong giờ chỉ tịnh, mặt đầy vẻ lo lắng. Rồi một sư em khác thông báo với vẻ mặt hớn hở, “Sister, it's good today! And I want you to know about it,” (Sư chị ơi, hôm nay nó [phân của em] tốt lắm, và em muốn sư chị biết về điều này). Có khi tôi thấy các sư chú Tây phương ăn khế, gắp dưa chua một cách an nhiên tự tại, tôi nhỏ nhẹ nhắc: “Sư em coi chừng. Ăn cái đó dễ bị tiêu chảy lắm.” Có vài sư em cảm ơn, nhưng có sư em nói: 'I've eaten it, and it's O.K.' (Tôi ăn rồi, và không sao hết). Nhưng nếu hôm sau tôi biết sư em bị tiêu chảy, mặt mũi bơ phờ, thì tôi tránh không nhắc chuyện cũ. Tôi chỉ hỏi han: “Nếu sư em cần thuốc cầm thì cho chị biết.” Tôi cũng thấy hoan hỷ và tùy hỷ hơn với tất cả những dự định, những phát sinh, và những thay đổi liên tục trong lịch trình. Đi cũng được. Không đi cũng được. Làm cái đó cũng được. Làm cái khác cũng được. Miễn là có Thầy, có sư anh, sư chị, sư em là đủ rồi. Thầy dạy chúng tôi mang theo bước chân và hơi thở ý thức với mình suốt ngày. Đó là sự thực tập trở về. Trở về với thân. Trở về với tâm. Trở về với những người thương đang còn đó bên cạnh mình. Trở về với những khuôn mặt và những vẻ đẹp bao quanh. Trước khi tôi đi tu, mỗi khi tôi đi đâu xa một mình, tôi hay có cái tật nghĩ về người tôi yêu và ước gì người đó có mặt với tôi. Ý nghĩ đó thường khiến tôi buồn, trống vắng, trạo cử, nghêu nghao hát những bài hát đứt ruột, và quên bẵng phong cảnh chung quanh. Năm đầu tiên sau khi xuất gia, tôi khám phá ra rằng tôi có thể: “Tìm người thương tôi trong bước chân hơi thở; tìm người tôi thương trên vạn nẻo đường về.” Tôi đặt nhạc cho câu này và hát lên để nhắc chính mình, mỗi khi thấy tâm tôi bắt đầu đi về hướng của quá khứ, của nắm bắt. Với thời gian tôi thấy rõ hơn rằng tôi không phải tìm nữa. Khi tôi có mặt đích thực trong bước chân và hơi thở, thì tất cả những người đã, đang, và sẽ thương tôi đều có đó. Tôi đang sống cho họ. Tôi đang làm tất cả những gì có thể làm cho họ. Tình yêu không dành cho riêng ai. Nơi đó, mọi người cùng nếm được hạnh phúc chân thật. Trong sự thực tập trở về, tôi khám phá ra quê hương Việt Nam của tôi đẹp quá. Tôi chưa từng nghĩ rằng Việt Nam có thể đẹp như vậy! Những câu thơ Thầy viết trở nên sống động trong tôi: “Lắng
lòng nghe tiếng gọi quê hương. Sông núi trông ra đẹp lạ thường! Đẹp quá bãi cát dài trắng mịn. Đẹp quá màu nước xanh biêng biếc. Đẹp quá dãy Trường Sơn uốn mình giữa trời đất. Đẹp quá những bà cụ chít khăn mỏ quạ, răng đen nháy. Đẹp quá từng chén cơm, cọng rau san sẻ từ mảnh đất cằn khô và bàn tay sạm nắng. Đẹp quá những đôi mắt sáng rực khi thấy được hướng đi. Tôi chợt hiểu rằng ai cũng là Ngoại, là Mẹ, là Thầy. Việt Nam nào phải của riêng ai. Đâu cũng là Việt Nam. Phút giây nào cũng là để quay về.
|
|||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||
|
Làng
Mai - Plum Village - Village Des Pruniers - Tu Viện Lộc Uyển - Deer Park Monastery - Tu Viện Thanh Sơn - Tu Viện Bích Nham 24240 Le Pey Thenac France - Góp Ý : banbientap@langmai.org |
||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||