Hòn Sỏi Và Bước Chân
Một
sớm mai dưới tia nắng chan hòa
tại tu viện Bát Nhã, hòn
sỏi gặp bước chân. Hòn
sỏi lên tiếng chào: “Chào
các bạn, các bạn từ đâu
đến?” Bước chân trả
lời: “Chúng tôi từ an tịnh
đến”.
Hòn
sỏi chợt nghĩ, lẽ nào lại
có một nơi như thế. Tò
mò với những bước chân
mới đến nên hòn sỏi
lăn theo những bước chân trên
sườn núi. Đi bên những
bước chân, hòn sỏi tự
nhiên cảm thấy an lạc và
hạnh phúc nên hỏi tiếp:
“Thế các bạn mang an tịnh
này đi đâu?” Những
bước chân chỉ mỉm cười,
thản nhiên đặt từng bước
chân thảnh thơi men theo bờ suối
giữa tiếng thông reo vi vu, tiếng
suối róc rách và tiếng
chim líc ríc trong đất trời
bao la.
Hòn
sỏi lại càng ngạc nhiên
hơn khi bước chân không trả
lời, nên lại hỏi: “Có
phải các bạn mang an tịnh đi
chơi không?” Bước chân
thấy hòn sỏi sốt ruột nên
đáp lại: “Vâng, chúng
tôi đang dạo chơi cùng với
an tịnh, nên chúng tôi sẽ
mang an tịnh đến những nơi
nào mà chúng tôi đi qua.”
Hòn
sỏi chợt nhận ra: té ra lâu
ni mình chỉ ham chơi với những
bước chân rạo rực. Có
những lúc mình vui dưới
những bước chân làm mình
lăn lông lốc và cũng có
những lúc mình buồn khi bước
chân muộn phiền đá mình
văng tung tóe. Chỉ có những
bước chân thảnh thơi của
hôm nay mới giúp mình nhận
ra hạnh phúc làm sao khi được
đồng hành theo từng bước
chân an tịnh. Hòn sỏi dừng
lại và cảm nhận thật sự
an lạc nơi tự than dù những
bước chân đã đi xa.
Gió
Ngàn |