Trang Nhà | Làng Mai | Thiền Sư Nhất Hạnh |Tu Học | Tin Tức | Hình Ảnh | Văn Nghệ | Hiểu và Thương | Tài Liệu | Khóa Tu | Bạn Trẻ | Việt Nam 2008




 
=============

 

Chuyện Bà Cháu Tôi
                                                                  

tác giả: Sư cô Đẳng Nghiêm

''Mấy bữa nay con muốn gọi sư cô là bà quá đi!'' em viết cho tôi trên một mảnh giấy màu xanh nhạt với dòng chữ in Catch the funny of life! (Đón bắt cái hài hước của cuộc đời!). Em 13 tuổi, và khi em nhìn tôi, em thấy...một ''bà già''. Em thường nhìn tôi một cách đăm chiêu. ''Sư cô,'' bất thình lình em gọi tôi.''Gì đó em?'' tôi ngưng lại những gì tôi đang làm để lắng nghe em. ''Sư cô nhìn giống bà già quá à!'' Cứ như vậy mỗi ngày em lại nhìn với tôi với đôi mắt tinh nguyên, như đang khám phá một điều gì mới lạ. ''Sư cô,'' em bất chợt gọi tôi. ''Gì đó em?'' tôi hỏi, sẵn sàng lắng nghe. ''Sư cô nhìn giống bà già quá à!'' Đêm giao thừa, tôi và 6 sư em cùng phòng đang chít khăn để chuẩn bị đi đến xóm Rừng Phương Bối dự buổi văn nghệ và nghe pháp thoại sống của Sư Ông  qua internet. ''Sư cô,'' em gọi tôi từ chiếc giường tầng dưới của em. Tôi đang ngồi trên giường tầng trên cách em khoảng 1.5m. Tôi ngừng tay để hỏi, ''Gì đó em?'' ''Sư cô nhìn giống bà già quá à!''  Đáng lẽ khi tôi chít khăn tôi nhìn ''đoan trang, thùy mị'' hơn, vậy mà em vẫn thấy tôi giống...giống.... ''Em cứ quở chị hoài,'' tôi nói với em. ''Em có biết rằng chị đã từng một thời làm nghiêng thùng đổ nước không?'' Các sư em trong phòng cười phá lên. ''Tại sao sư cô làm đổ nước?''  em hỏi tôi một cách ngây thơ (vô số tội lỗi?) ''Làm nghiêng thùng thì phải đổ nước chứ sao em,'' tôi điềm nhiên trả lời. Khi về Lộc Uyển, tôi kể chuyện này cho vài người nghe, trong đó có Thượng Tọa Phước Tịnh. Một hôm, chắc thấy mặt tôi rầu rầu nên Thầy chọc tôi, ''Tướng Đẳng Nghiêm rất du côn, làm gì có chuyện làm nghiêng thùng đổ nước.'' Ouch! (Úi dà đau quá). Nếu em nghe được, thế nào em cũng cười thích thú.

Em là một trong mười mấy y chỉ muội của tôi trong khóa tu mùa đông 2005-2006 tại tu viện Bát Nhã. Tôi được các sư mẹ cho biết rằng tôi là hy vọng cuối cùng của em; nếu tôi không giúp em thực tập được thì em sẽ bị trả về nhà. Ba của em dan díu với một người đàn bà trẻ, gây xáo động trong gia đình, và cuối cùng bỏ vợ cùng 3 đứa con thơ để đi theo người ấy. Em đã phải chứng kiến cảnh ba mẹ cãi vã nhau, làm thương tổn nhau. Em trốn học đi bụi đời. Cuối cùng mẹ bắt em phải chọn lựa: Một là em vào trường cải tạo dành cho thanh thiếu niên, hai là vào tu viện Bát Nhã. Em đã chọn vào Bát Nhã. Tuy mới 13 tuổi nhưng em rất “đô”, thấp hơn tôi nhưng “bề thế'' hơn tôi nhiều. Khuôn mặt em xinh như tài tử Hàn Quốc với cái mũi cao nhọn và cái miệng nhỏ xíu. Mắt em một mí, xếch lên như hăm dọa, Đừng giỡn mặt với ta! (Don't mess with me). Tôi và em được chuyển chung vào một phòng để tôi ''y chỉ'' (mentor) em cho tiện. Phòng ở tầng hầm, khoảng 1.5 x 3m, với 4 giường đôi để chứa 8 chị em chúng tôi. Hôm tôi mới dọn vào phòng, các em biến đâu hết chiều tối mới về. Khi tôi hỏi, sư em Đáo Nghiêm trả lời: ''Thấy con chim lớn đến, mấy con chim nhỏ sợ quá bay ra ngoài vườn trốn!'' Mỗi sáng khi nghe chuông thức chúng, chị em tôi đều lồm cồm ngồi dậy, ngoại trừ em. Mấy hôm đầu tôi còn lay vai em nhẹ nhàng, nhưng em không cựa quậy. Tôi kéo mền của em một cái soạt và cuốn lại dưới góc giường. Em lạnh quá co quắp người 1, 2 giây rồi phải ngồi dậy. Dần dần em tự động thức trước khi tôi kéo mền của em. Tôi cũng muốn để cho em ngủ lắm chứ, nhưng nếu em được ngủ thì các em khác, 13 tuổi, 15 tuổi, và 38 tuổi như tôi cũng sẽ muốn ngủ thêm!

Em hiểu rất rõ vì sao em vào ở chung phòng với tôi. Em nói với tôi Bát Nhã là cơ hội cuối cùng của em. Nếu em bị gởi về nhà, em sẽ sa vào băng đang tội phạm. ''Con không muốn đi vào con đường đó nữa,'' em nói một cách quả quyết. Mỗi ngày em viết vào sổ công phu về sự thực tập của mình, và thỉnh thoảng em lại để trên giường tôi một lá thơ.

                                                                                                     30-11-2005

''Thời gian thấm thoát như thoi đưa, vậy là con nhập chúng đã được 5 tháng rồi. Từ ngày vào đây, con được sống thảnh thơi, không phải lo lắng hay buồn phiền gì hết. Được bao bọc bởi năng lượng và tình thương của tăng thân. Con đã tận hưởng được rất nhiều hạnh phúc khi thực tập ở đây. Có các sư cô và các chị em luôn sẵn sàng chia sẻ những vui buồn, khó khăn trong sự thực tập. Con thấy mình rất may mắn khi được sinh ra làm người, được sống hòa mình trong đại chúng để đi như một dòng sông. Nhưng đôi khi cũng có một vài hạt nước bắn ra ngoài chứ! Và con không muốn là hạt nước đó.

 Những bỡ ngỡ trong lần đầu tiên được tham dự khóa an cư kiết Đông, lễ đếm thẻ và lễ đối thú. Con thấy mình giống như một con ếch vừa nhảy ra cái giếng nước và tiếp xúc với đất trời bao la vậy. Từ ngày bắt đầu lễ an cư cho đến tận bây giờ, mọi người ai cũng gắng sức thực tập để góp thêm năng lượng vào tăng thân. Và cái năng lượng ấy đã nâng đỡ con rất nhiều trong sự thực tập của chính mình. Trong buổi lễ đếm thẻ trang nghiêm và thanh tịnh, con đã nguyện rằng 'Trong suốt mùa an cư này, con xin nguyện sẽ thực tập tốt và sử dụng nói lời ái ngữ.' Con cảm thấy hình như đâu đây luôn luôn có một sức mạnh vô hình yểm trợ con mỗi khi con biếng nhác, luôn luôn nhắc nhở con phải suy nghĩ chín chắn trước khi mở lời. Con hy vọng rằng sau khóa an cư con sẽ học tập được nhiều điều mới lạ.''              

Tuy em có cái nhìn sâu sắc và cố gắng đi theo thời khóa, em vẫn chỉ mới 13 tuổi, và những khổ đau của gia đình còn tràn ngập trong em. Có khi tôi đi ngồi thiền, em trở về phòng để ngủ thêm. Nhiều lần em cuốn mình kín mít trong mền suốt giờ chấp tác. Có lúc em lẩn thẩn đi dọc bờ suối khi đại chúng sinh hoạt trong thiền đường. Một hôm em nói với tôi: ''Chiều nay con buồn quá nên đi lang thang dưới suối. Có hai bà lớn tuổi đi ngang, một bà nhìn con rồi nói: 'Đẹp trai mà đi tu uổng quá!' Con bật cười và cảm thấy thật vui. Thế là bây giờ mỗi khi con cảm thấy buồn, con lại nói với mình “Đẹp trai mà đi tu uổng quá!”

13-2-06
Con thưa sư cô!
Tự nhiên nổi hứng thích viết cho sư cô.
Sáng nay khi thức dậy con cảm thấy không được thoải mái trong người, có một hình ảnh làm cho con không được vui. Rồi tri khố gặp nhau để chia tay sư cô DP, nói toàn những chuyện phiếm chẳng nuôi dưỡng con gì cả, làm cho con nhớ về những chuyện quá khứ nhiều lắm! Những ký ức tưởng chừng như im bặt, chợt hiện về nguyên vẹn ở trong tim. Hình ảnh lúc sáng (Chị Mai mặc đồ quá mát mẻ khi ngủ) làm cho con nhớ tới ba con và người đó. Và con nghĩ tới hoàn cảnh tội nghiệp của mẹ, lúc trước con đã không thông cảm cho mẹ. Bây giờ con thấy tội cho mẹ lắm! Sư cô  biết không, con nhớ lần gần đây nhất khi ba mẹ cãi nhau, con không thể chịu nỗi, lần đó con ngồi ăn cơm mà giống như ăn rác vậy, con chịu không nổi. Con không được có mặt ở đó vì ông nội không cho. Nhưng đứng ở ngoài nghe ba mẹ gây gổ và quát tháo lẫn nhau. Mặc dù không ai bị gì cả, cuối cùng cả ba và mẹ đều khóc và điều đó làm con sợ. Con cho rằng họ không biết con có thể nghe được tiếng họ và họ cố gắng giấu sự căng thẳng trước mặt con. Sư cô biết không, hôm qua khi nghe chị Ny chia sẻ về gia đình, con nhớ họ nhiều lắm! Khi con tiếp tục cố nuốt nước mắt vào lòng, ba tiếp tục nói rằng ba mẹ đã cố hết sức làm cho mọi việc tốt đẹp - vì con. Con biết họ không hề muốn làm cho con bị tổn thương. Mặc dù họ không còn yêu nhau nữa, điều đó không ảnh hưởng tới tình cảm họ dành cho con và hai đứa em. Sư cô hãy mỉm cười rồi hãy đọc tiếp nhé! (hình vẽ mắt miệng cười). Lúc này con không thể nuốt nước mắt được nữa, con chạy về phòng và ngã nhào xuống khóc nức nở. Sư cô có thấy con yếu đuối không? Không hiểu sao con lại kể cho Sư cô nghe những chuyện nhảm nhí này nhỉ??? Con vẫn nhớ như in là con ôm chặt chiếc gối vào ngực, từng hình ảnh lần lượt hiện ra trong đầu, mọi điều con có thể làm được để hàn gắn lại sự đổ vỡ gia đình. Con nằm yên không muốn rời khỏi sự an toàn của căn phòng, không muốn chấp nhận một thực tại mới mẻ. Con nhìn ra cửa sổ, chẳng nghĩ gì hết, cũng chẳng nhìn gì hết. Chỉ ngồi đó mà đầu óc trôi lãng đãng tận nơi nào.

Con thấy mình thích viết lách, mặc dù con không khoe tác phẩm của mình với bất cứ ai. Cuộc sống của con lộn tùng phèo hết cả rồi, chẳng ai biết điều đó. Con thỏa hiệp với đau khổ, xua đuổi bạn bè đi và chỉ thích sống một mình. Con giấu nỗi đau vào nội tâm, còn vẻ ngoài thì con cố gắng tỏ ra bình thường. Con đã tạo cho mình vỏ bọc, một hàng rào cứng ngắc bên ngoài. Cố tỏ ra vẻ mạnh mẽ để không ai chạm đến mình. Con đã từng bạo động với suy tư và thân thể. Một mình, không cho phép bất cứ ai bước vào thực tại, con bật khóc. Giờ đây, hầu như con không còn khóc nữa, vì con cảm thấy khóc như vậy là đủ rồi. Con đã chấp nhận và tiếp tục bước tới. Bây giờ con cảm thấy rất may mắn và hạnh phúc. Nhưng đâu đó trong lòng con vẫn còn một chút âm ỉ đau đớn. Tự nhiên khi viết những dòng chữ này, con chợt hiểu rằng phải nhớ những kỷ niệm vì chúng là do mình tạo ra. Nhớ những điều mình tạo ra để biết cách sống cho hôm nay, cho ngày mai. Để rồi không phải hối tiếc. Nhớ những kỷ niệm không phải để buồn, để tiếc, mà để tạo kinh nghiệm cho một tương lai tốt đẹp hơn, Sư cô thấy có đúng không?''

--- đọc tiếp---

 

Làng Mai - Plum Village - Village Des Pruniers - Tu Viện Lộc Uyển - Deer Park Monastery - Tu Viện Thanh Sơn - Tu Viện Bích Nham
24240 Le Pey Thenac France - Góp Ý
:
banbientap@langmai.org