11. Được biết Thầy từ Việt Nam sang,
như vậy là có sự thay đổi
từ truyền thống này sang truyền thống
khác, Thầy thấy thế nào về cặp
phạm trù khách và chủ ?
Đối với vấn
đề khách và chủ lúc đầu
cũng gặp khó khăn, bởi vì lần
đầu tiên Minh Mẫn đến sống trong
một môi trường hoàn toàn mới
lạ so với những gì mình đã
biết trước đây. Nhưng nhờ để
tâm quan sát, học hỏi tu tập, cộng
với yếu tố thời gian và sự đóng
góp hết lòng của mình thì vấn
đề khách chủ từ từ lắng đọng,
hơn nữa mình phải xác định
rõ mục tiêu đến đây để
làm gì? Ví như một người
đi rừng để tìm gỗ trầm hương,
trên đường đi họ bị một
tí gai góc quấn chân rồi nản chí
thì cuối cùng cũng chẳng đi đến
đâu; trường hợp này cũng vậy,
hiện tại vấn đề khách chủ
không còn là vấn đề.
12. Thưa Thầy, Thầy thường thực tập
xây dựng tình huynh đệ trong Tăng
thân như thế nào?
Phong tục người Việt
Nam thì "Miếng trầu là đầu
câu chuyện", còn với Minh Mẫn thì
"Chén trà đậm đà câu
chuyện". Anh em cùng ngồi uống trà
với nhau, trong sự thân thiện và ấm
cúng, là sự nuôi dưỡng tình
huynh đệ của Minh Mẫn và khi mình
có đủ thân thiện thì có
thể nói rất thật với nhau. Việc
xây dựng tăng thân do đó rất
dễ, không có gì ngăn ngại.
13. Thưa Thầy, khó khăn nào Thầy cho
là lớn nhất trong cuộc đời tu tập
của mình và Thầy đã vượt
qua nó như thế nào?
Đó là sự
thiếu truyền thông giữa Thầy và
Trò, cần phải có thời gian hay nói
một cách khác là có đủ
duyên để 2 bên có sự dung thông
với nhau. Tuy khó khăn về mặt truyền
thông nhưng bổn phận mình là học
trò thì lúc nào cũng phải giữ
đúng lễ, nhờ niềm vui trong sự thực
tập và tình đồng môn đã
giúp mình đi tới.
14
. Thưa Thầy, sai lầm lớn nhất mà
Thầy đã vấp phải là gì?
Đó là quá
tự tin vào khả năng của mình. Mình
cứ tưởng người khác sẽ suy
nghĩ và sẽ làm theo cách của mình
vạch ra, mình quên là mỗi người
đều có một khối óc và một
con tim, không ai giống ai, nhưng thất bại
là mẹ thành công mà .
15. Thưa Thầy, xin Thầy chia sẻ sự thực
tập trong việc chữa trị em bé bị
thương của mình cho chúng con được
học hỏi?
Em bé trong mình nếu
bị tổn thương thì đã tổn
thương rồi. Điều mình cần làm
là hiểu được người lớn
cũng có thể là nạn nhân của
những tổn thương đó hoặc chưa
có kinh nghiệm trong sự trao truyền, họ
còn đang tự mày mò, nên không
thể tránh được những điều
sai sót. Điều quan trọng là những
cái không hay và không đẹp đó
đừng lặp lại cho đàn em của
mình.
16. Thầy có một lời khuyên cụ thể
nào về vấn đề này không?
Theo Minh Mẫn thấy thì
tuổi thơ giống như những khung lụa
trắng phau, người lớn như những người
thợ vẽ. Nếu bạn là một họa
sĩ tài ba thì bạn sẽ hiến tặng
cho đời những bức tranh đầy nghệ
thuật; nhưng nếu bạn là một họa
sĩ vụng về thì những đường
vẽ ngoằn ngoèo (thiếu hiểu biết
và thương yêu nhưng lại đầy
bạo động …)trên tấm lụa ấy
dù đã cố công tẩy xóa vẫn
sẽ không bao giờ phai nhạt kể gì
10 năm, 20 năm hay 30 năm…
17. Đối
với những người già, đặc biệt
là những người già cô đơn,
Thầy có gì để nhắn nhủ đến
họ không ?
Vấn đề này
thật là khó nói, Minh Mẫn thấy
có nhiều gia đình người già
rất hạnh phúc với cháu con, bên
cạnh đó cũng có những người
già cô đơn. Vấn đề này
thì những người già cô đơn
nên nhìn lại lúc còn trẻ mình
có đủ tình thương cho con cháu
hay chưa ? Nếu chưa, thì nên tỏ tình
thương cho con cháu hiểu dù là
hơi muộn, và Minh Mẫn tin rằng tình thương
sẽ có đủ sức mạnh để
cảm hóa tất cả.
18. Hay lắm Thầy à, chúng con biết Thầy
cũng thích làm thơ, vậy Thầy có
thể đọc một bài thơ mà Thầy
đã làm lúc mới tới Làng
và một bài thơ làm gần đây
nhất được không?
Thơ dở lắm đừng
chê nhé (cười):
- Bài
này được viết khi mới tới Làng
:
| |
Thanh Phong chốn
tạm nghỉ đầu tiên
Cảnh vật xung
quanh vẻ rất thiền
Trà lọc đơn
sơ tô bún lạc
Bắt đầu cuộc
sống thảy tùy duyên |
- Bài
này viết vào mùa thu năm 2005
| |
Một chiếc
lá lìa cành
Thôi tạm biệt
trời xanh
Em về nương
đất mẹ
Đủ duyên
lại vận hành. |
Chúng con xin chân thành
cảm ơn Thầy. Chúc Thầy luôn vui
khỏe.
|