| |
1) Chúng con thấy sự vững chãi ở trong Sư Cô rất lớn, luôn bình tĩnh và tươi mát trong mọi tình huống, không quá lên và không quá xuống. Xin Sư c ô chia sẻ sự thực tập của mình làm sao để có được như vậy?
Theo chị
thấy có lẽ do bản tính ít nói
của chị nên bên ngoài thấy chị
bình tĩnh vậy thôi, chứ tu tập chưa
được gì cả. Chị đoán là
do chị trầm quá nên ít ai động
đến chị và như vậy thật sự
chị ít bị thử thách.
Sư cô Học
Nghiêm, người đã từng ở chung
phòng với Sư cô Anh Nghiêm chia sẻ
thêm: thật ra Sư chị cũng đã từng
gặp chuyện không vui, nhưng sự thực
tập của Sư chị là không vung vãi,
và không làm động chúng. Sư
chị điềm đạm và ít nói,
không có nghĩa là Sư chị không
có sự liên hệ tốt với Tăng Thân.
Sư chị đóng góp rất nhiều trong
chúng và biết ôm ấp mình trong
những lúc gặp khó khăn.
2) Xin Sư Cô kể một vài kỷ niệm đẹp của thời trung học?
Lúc chị
học High School (Trung Học), chị rất thích
thể thao. Mùa nào có môn thể thao
dành riêng cho mùa đó. Có những
ngày mùa đông chị bị cảm nặng,
nhưng biết rằng hôm nay có môn thể
thao và thế là chị đã nói
với Má: “Má, con khỏe, con khỏe mà.
Con đi học được rồi Má à!”
Ở bên Anh khi đi học phải mặc đồng
phục, nhưng trường cũng hay tổ chức
những ngày disco và đến ngày đó
ai cũng thích cả. Có những áo mới
hoặc quần mới mình được mặc tự do. Năm học được chia ra làm
ba học kỳ, mỗi học kỳ như vậy
có một ngày không bận đồng
phục (Non-uniform day). Vào ngày này ai cũng
diện những áo quần thật mốt, trông
như một lễ hội thời trang vậy, và
chị cũng không ngoại lệ. Còn về
tóc chị cũng đã đổi hết
kiểu này đến kiểu nọ. Hôm nay
thì xõa nó dài, ngày mai lại cột
lên cao. Chị bày đủ trò nên
cuối cùng tóc chị bị hư! Chị
cũng ham đua đòi theo cái mốt của
thời học sinh trung học lắm!
3) Rất nhiều học sinh gặp khó khăn, bận rộn và căng thẳng trong lúc học bài. Nếu Sư c ô sống lại thời học sinh, Sư c ô sẽ làm gì để có thể giúp mình và giúp những người bạn chuyển hóa?
Trước
hết là mình phải biết tu. Ở cái
tuổi đó chơi nhiều hơn là
tu. Nhớ lại những năm đầu về Làng,
mục đích của chị là được
gặp bạn bè đến từ nhiều nước
khác nhau, và lúc đó chị chưa
bao giờ nghĩ sẽ đem những pháp môn
thực tập ở Làng về giúp những
người bạn của mình cả. Sau khi trở
về từ Làng, là chị đóng cánh cửa
của Làng lại và nhập cuộc với
bạn bè như không có chuyện gì
xảy ra. Nếu được trở lại và
có nhiều niềm tin hơn, chị sẽ dám
mở một nhóm thực tập chánh niệm
và sẽ kéo những người bạn vào
thực tập chung. Hồi đó chị không
có can đảm để làm những chuyện
đó, nhưng bây giờ chị nghĩ chị
có can đảm hơn. Chị nhớ trong trường
có một thầy dạy toán. Một hôm
thầy nói: “Tất cả mọi người
ngồi xuống và không làm gì hết.
Đố mọi người ngồi yên trong năm
phút.” Nhiều học sinh nhìn thầy,
liếc qua liếc lại không hiểu chuyện
gì hết. Và đó cũng là người
giáo viên đầu tiên và duy nhất
dám đưa Thiền vào trường học.
4) Xin Sư Cô kể một ít về những ngày đầu tiên mới đến Làng?
Phòng
ăn của Xóm Hạ hồi đó tối
hù, ở dưới nền là xi măng đen
chứ không phải đẹp như bây giờ
đâu. Đồi Mận chưa có sửa
chữa, phòng ngủ đầy cả mạng
nhện và giường ngủ được
làm bằng bốn cục gạch và một
miếng ván mỏng. Khóa Tu hồi đó
có ít người và hầu hết là
người Việt. Ngày mới qua, có một
chị đó cũng cỡ tuổi chị (9, 10
tuổi) mới nói với chị là: “Ở
đây hả, không được nói tiếng
Anh hoặc tiếng Pháp, chỉ nói tiếng
Việt thôi, tại vì mình là người
Việt Nam.” Nghe chị ấy nói vậy, chị
cảm thấy mình bị ép buộc quá
và cảm thấy một chút cô đơn. Khi đã làm quen được với những
người khác, chị bắt đầu cảm
thấy thích. Người trẻ được
chơi tự do, người lớn làm việc,
nấu ăn và ngồi nói chuyện với
nhau rất vui, không khí ấm cúng như
người trong nhà vậy. Lúc đó
Sư Ông thường ra sinh hoạt với mọi
người hơn bây giờ. Dưới cây
sồi lớn ở X óm Hạ có một quán
cốc nhỏ, các cô bác làm bánh
cam, bánh tiêu, và nấu chè bán
vào mỗi buổi trưa. Người lớn
mua và bao cho người nhỏ để gây
quỸ cho trẻ em đói.
|