1. Thưa sư chị Mai Nghiêm
(MN), sư chị có thể chia sẻ cho chúng
em biết sư chị đã làm như thế
nào để nuôi dưỡng hạnh phúc
trong sự thực tập của sư chị?
Đối
với MN, được học hỏi và hành
trì giới luật thường xuyên là
một yếu tố đã nuôi dưỡng
MN rất nhiều trong sự thực tập. Giới
luật đã giúp cho Bồ Đề Tâm
của MN ngày càng lớn mạnh, làm
cho MN có một khát khao, một động
lực bên trong rất lớn thúc đẩy
MN phải luôn tinh tấn. Bên cạnh đó,
được sống gần Thầy, được
sống trong Tăng thân, được ôm
ấp trong tình huynh đệ, MN cảm thấy
luôn được bảo hộ và xung quanh
mình đâu đâu cũng toàn những
niềm vui. Khi MN mở lòng ra để đón
nhận những điều này, thì MN cảm
thấy như mình cũng đang được
tiếp xúc với con người thật bên
trong mình. MN luôn tự nhắc nhở mình
đừng để cho cái sơ tâm xuất
gia ban đầu của mình bị mai một
đi.
2. Động
cơ nào đã thúc đẩy sư chị
xuất gia? Sư chị có suy nghĩ gì
về vấn đề làm sao để đạo
Bụt có thể đáp ứng và phù
hợp với người trẻ, đặc biệt
là người trẻ ở Pháp?
Thật sự
thì MN nghĩ rằng không ít thì
nhiều, hạt giống xuất gia đã được
gieo trong MN từ lâu lắm rồi, và nó
chỉ biểu hiện khi nhân duyên đầy
đủ. Hồi nhỏ, MN theo mẹ đến
Làng rất nhiều lần, MN rất thích
khi được nghe quý thầy và quý
sư cô tụng kinh và niệm Bồ Tát
Quán Thế Âm. Cứ mỗi lần được
nghe niệm Bồ Tát Quán Âm thì
MN muốn đi tu ngay. Chính những điều
đó đã tưới tẩm hạt giống
xuất gia trong MN.
Ngay từ
những ngày đầu mới được
xuất gia và mãi cho đến bây giờ,
MN vẫn luôn khao khát là được
chia sẻ sự thực tập với những người
trẻ ở Pháp, quê hương của MN.
MN nhớ trong những khóa tu mùa hè đầu
tiên, lúc MN mới xuất gia lúc 18 tuổi,
khi quý sư cô cho MN vào sinh hoạt với
gia đình nhóm thanh thiếu niên thì
MN chưa cảm thấy tự tin lắm vì MN
thấy mình còn quá trẻ trong sự
thực tập, nhưng càng sinh hoạt với
người trẻ, MN càng cảm thấy thích
và được nuôi dưỡng.
Có rất nhiều cách để
có thể đem đạo Bụt cũng như
những pháp môn Làng Mai chia sẻ đến
giới trẻ. Lần đầu tiên khi MN được
nghe Sư Ông giảng về Truyện Kiều,
về Trịnh Công Sơn, MN cảm thấy thật
thích thú. Truyện Kiều hay nhạc Trịnh
Công Sơn không phải là kinh Bụt
mà là những gì đã nằm sâu
trong văn hóa Việt Nam, nhưng Sư Ông
đã có thể đem được những
cái không phải trong Kinh Bụt đó
để chia sẻ và giảng dạy một
cách rất mới và rất thu hút người
nghe. Với âm nhạc cũng vậy, ví dụ
như nhạc ráp, một loại nhạc giới
trẻ hiện nay đang rất chuộng. Chúng
ta có thể dùng ngay những gì giới
trẻ đang sử dụng và làm thế
nào thật khéo để có thể
lồng vào đó sự thực tập.
Làm được như vậy thì đạo
Bụt sẽ tiến được một bước
rất xa. Là một người tu trẻ, cùng
đi qua những thao thức của lứa tuổi
mới lớn, nên chúng ta rất dễ đồng
cảm cho nhau và dễ dàng chia sẻ, học
hỏi lẫn nhau.
3. Âm nhạc đã
giúp ích cho Sư chị như thế nào
trong đời sống hằng ngày, cũng như
trong sự thực tập?
Âm nhạc
là cái gì đó mà MN cũng
đang học hỏi. Âm nhạc đã giúp
cho MN thực tập "thay CD" (phương pháp
thay chốt) như Thầy đã dạy. Khi MN
có điều gì đó khó chịu
trong lòng, MN đi chơi piano hay thổi sáo.
Hát vài bài hát cũng giúp MN
chuyển đổi tình trạng hiện tại
của mình sang một hướng khác, thay
vì cứ ngồi đó nghĩ mãi về
những gì đau buồn. Đặc biệt
khi hát, thật sự nó cũng gắn liền
với hơi thở của mình. Chúng ta
hát hay Tụng Kinh cũng vậy, chúng ta
không phải chỉ lấy hơi từ cổ
họng mà phải vận dụng toàn bộ
cơ thể mình, cả thân và tâm
đều đang cùng tham gia và tạo nên
sự hòa điệu. Đối với MN, nếu
để tâm vào giọng
hát cũng có thể giúp mình
trong sự thực tập, MN hay theo dõi mỗi
khi trong tâm mình có nhiều căng thẳng
để xem thử chúng được ra theo
những lời ca như thế nào và làm
sao để có thể buông thả những
căng thẳng đó.
4. Xin Sư chị chia sẻ
một chút về chuyến đi Việt Nam đầu
năm 2005 vừa qua cùng với Tăng Thân?
Những hình ảnh nào ở VN đã
làm Sư chị không bao giờ quên và
điều gì làm Sư chị thích nhất
?
MN nhớ
mãi hình ảnh diễn ra tại Đàn
Nam Giao-Huế, sau buổi Lễ Khất Thực. Lúc
đó, Sư Ông cùng với hai vị
tôn túc khác nữa lên trước
Đàn Nam Giao, hai vị tôn túc đã
đọc một vài điều gì đó
và cùng lạy xuống. Mặc dù MN
không hiểu hai vị đã đọc những
gì vì không có thông dịch, nhưng
MN vẫn cảm được một năng lượng
rất lớn đang tỏa ra, MN thấy hình
ảnh hai vị đó cùng đi lên
với nhau thật đẹp. Một điều
đã đánh động MN rất nhiều
đó là hình ảnh người tu sĩ
ở Việt Nam. Họ đã phải đi qua
biết bao khó khăn và họ đã
rất có nghị lực để vượt
qua những trở ngại đó. Quý vị
đó đã phải tu tập trong một
môi trường khó khăn hơn nhiều
so với chúng ta, cả về vật chất
lẫn tinh thần. Điều đó đòi
hỏi người tu phải có một quyết
tâm cực kỳ lớn. MN cảm thấy rằng
có thể là nhờ đạo Bụt đã
có một truyền thống khá lâu ở
Việt Nam và truyền thống đó đã
ăn sâu vào gốc rễ tâm linh của
người dân Việt.
Nghĩ về
Tăng thân Làng Mai của mình, MN cảm
thấy rất hạnh phúc. MN nhớ ngày
đầu tiên của khóa tu tăng ni tại
chùa Hoằng Pháp. Lúc vừa bước
vào MN đã vô cùng ngạc nhiên
khi thấy trước mắt mình có quá
nhiều người xuất gia một lúc như
vậy. Thật là tuyệt! Trong suốt khóa
tu này MN cảm được tình huynh đệ
rất lớn của các sư anh, sư chị
và sư em đã dành cho nhau. Thầy
đã chia sẻ nhiều về tình huynh
đệ và các anh chị em đã thực
tập ngay những gì Thầy dạy. Điều
đó đã nuôi dưỡng MN rất
nhiều.
Một điều
MN thích nữa đó là khi đến
thăm các ngôi làng nhỏ ở Việt
Nam. Khi nghe Thầy chia sẻ về sự sống chung
nhiều thế hệ, có ông bà, cha mẹ
và con cái trong một gia đình, MN đã
rất thích và khi được tận
mắt đến thăm những gia đình
như vậy đã đánh động trong
MN rất nhiều. Thật đẹp biết bao khi
các thế hệ được sống chung
bên nhau. Điều này đã làm
MN nghĩ tới một sự mất mát rất
lớn trong cách sống độc lập ở
Tây Phương. Đó là một trong
những sức mạnh cho chúng ta khi chúng
ta có được sợi dây liên hệ
huyết thống một cách chặt chẽ như
vậy. Tây phương chúng ta cần phải
xem lại điều đó.