5) Chúng con biết
là Thầy rất cưng trẻ em, chắc Sư cô cũng được Thầy cưng nhiều
lắm lúc mới đến Làng?
Hồi
đó, Thầy ngồi ở đâu thì
có con nít ngồi ở đó. Thầy
cho trẻ em vào chơi trong phòng với Thầy.
Lúc các em chơi nhảy cò cò ở
dưới, Thầy mở cửa sổ, nhìn xuống
và gọi yêu “Cuckoo.” Thầy luôn
tìm cách để những người Việt
Nam ở hải ngoại được trở về
tiếp xúc được với văn hóa
Việt Nam. Thầy hay giảng những chuyện cổ
tích cho trẻ em nghe trước khi giảng cho
người lớn. Thầy khuyến khích thiếu nhi mặc áo dài.
Má có may cho chị hai cái áo dài
màu vàng và màu hồng để mặc
thay đổi nhau vào những ngày Quán
niệm.
Có một
hôm trong buổi Pháp Thoại Thầy kể
về Trương Chi và Mỵ Nương. Chị
ngồi nghe từ đầu đến cuối, ngồi
nghe một cách ham mê và nhìn Thầy
suốt buổi Pháp Thoại. Sau buổi giảng,
Thầy nói, “Con lên Xóm Thượng
ăn cơm với Thầy.” Trước khi đi
Xóm Thượng, chị phải chạy đi
xin phép Ba Má. Xin phép xong thì xe Thầy
đã biến mất rồi. Chị tìm xe
khác để đi lên Xóm Thượng.
Có một cô nhờ chị cầm một tô
nước tương và ngồi trên xe đi.
Trong xe chỉ có năm chỗ nhưng nhét
bảy tám người. Chị là con nít
mà phải cầm một tô nước tương.
Xe cứ lắc qua lắc lại và tô nước
tương đổ hết trên áo của
chị. Chị phải đi lấy nước lạnh
để tẩy bớt đi mùi hôi trước
khi vào gặp Thầy. Khi vào phòng thì
mọi người đã ăn. Chị không
dám nói gì hết, cũng không dám
xin lỗi rằng mình đến trễ. Chị
chỉ lặng lẽ bước vào và ngồi
ăn thôi. Thầy cũng không hỏi gì
hết và sau khi ăn thì đi về. Không
ai hỏi chuyện ai hết.
6) Lúc nãy Sư c ô
chia sẻ là Sư cô không đủ tự
tin để khoe với bạn bè là mình
đã tới Làng. Mặc dù vậy, nhưng
so với những người chưa đến Làng,
Sư cô có thấy mình có chút
lợi lạc hơn không?
Chị có
cái hãnh diện thầm chứ! Chị không
dám nói với bạn bè biết tại
vì tiếng Anh gọi là "weird, too weird" (rất
kỳ). Mùa hè xong thì đi học lại.
Mấy đứa bạn chị mới xúm
lại khoe với nhau: “Mùa hè này
mình có đi Tây Ban Nha, đi Bỉ nè…”
Còn chị, chị cũng khoe: “Mình cũng
có đi Pháp và ở đó mình
được gặp mọi người khắp nơi
trên thế giới.” Chị có được
một Tăng Thân trong lòng, đã được
làm quen với nhau vào mùa hè cho nên
có tình bạn và khi mình
rời làng thì những kỷ niệm vẫn
còn ở mãi trong lòng.
7) Đến thời điểm
nào thì Sư c ô quyết định đi
tu?
Lúc chị
mười tám tuổi chị mới nếm được
cái gọi là Pháp lạc, một cái
gì rất đẹp và chị bắt đầu
dấn thân vào sự thực tập, nhưng
chị cũng chưa có ý nghĩ đi xuất
gia. Chị mới sáng ra cái ý rằng
những gì mình thực tập ở Làng
thì mình cũng có thể làm những
cái này ở nhà và tu ở nhà.
Trước đó chị chỉ làm theo thôi
chứ không biết được ý nghĩa
của nó. Lúc đó chị chỉ tu
cái thân, còn cái tâm thì chưa.
8) Khi đi tu rồi, Sư Cô
có được chơi thể thao hay không?
Nếu mà
Sư Ông đọc được thì xin Sư
Ông cất cho chúng con một cái hồ
bơi và mua những đôi rollerblade như
ở Lộc Uyển vậy. Chị bắt đầu
học Yoga khi đến Làng và chị cũng
rất thích đi bộ. Mùa hè khi thấy
mọi người chơi volleyball, chị cũng ham
lắm.
9) Mỗi lúc Sư cô
buồn về một chuyện gì đó, Sư
cô thực tập như thế nào để
chuyển hóa?
Càng lúc
chị thấy rõ cái giúp chị nhiều nhất
là trở về hơi thở, cái đơn
giản nhất. Thầy hay nói là trong một
cơn bão, mình đừng bao giờ nắm
ngọn cây, phải trở về cái
gốc, cái chân của nó. Nếu chị
có cảm xúc mạnh, chị trở về
ở phần bụng của mình và bám
vào hơi thở. Những suy tư hay những
cảm giác cũng như những ngọn
gió vậy, mình đừng theo gió mà
bay qua bay lại. Chị chỉ biết trở về
hơi thở thôi và khi chị bị đánh
mất mình qua vài suy tư thì chị
liền trở về hơi thở ngay. Mình càng
tu thì mình không cần nghĩ ra cái
phương pháp nào cao siêu, rắc rối
cả, chị chỉ áp dụng cái đơn
giản nhất thôi.
10) Sư cô có một
hạnh phúc rất lớn là Sư
cô có cả một gia đình huyết
thống cùng xuất gia, Sư cô cảm thấy
thế nào?
Mới đây
chị mới nói chuyện với Sư Cô
Hoa Nghiêm (Sư dì) và Sư Cô nói
rằng Lộc Uyển đang còn nhiều chỗ.
Chị nói: “Con thích Lộc Uyển lắm.”
Sư c ô trả lời, “Thôi, con mà
qua mất công cô phải chăm sóc cho
con.” Chị có cái sướng là
được gia đình ủng hộ nhưng
mà đi đâu chị luôn có cảm
tưởng mình luôn luôn là đứa
bé và có nhiều người mẹ chăm
sóc.
Chúng con xin cảm ơn
rất nhiều về sự chia sẻ hết lòng
của Sư cô.
|