Chủ nhật, 15 Tháng 8 2010 06:39
Sư cô Chân Thoại Nghiêm
Lá vẫn xanh, trời vẫn trong, và hạnh phúc vẫn có mặt đó mỗi khi tôi nhớ về Lộc Uyển.
Mười năm đi qua mà Lộc Uyển với tôi vẫn mới như ngày nào. Có lẽ vì thời gian tôi ở Lộc Uyển rất ngắn, ngắn nhiều so với các anh chị em khác, ngắn nhiều so với năm năm vừa qua ở Việt Nam, và thời gian ở Làng. Nhưng cái rất ngắn đó lại rất đầy, để mỗi lần bước chân về Lộc Uyển hay nghĩ về Lộc Uyển của một-thời-xưa là trong tim tôi có chút bâng khuâng. Lộc Uyển như trường đời mà lần đầu tiên tôi phải rời Thầy, rời chúng lớn để bước ra … một mình (dù có đi với sư chị Trung Chính nhưng sư chị vững vàng quá, còn tôi thì lơ ngơ như người vừa tập bơi bị thảy xuống sông). Lộc Uyển cho tôi nhiều kỷ niệm và nhiều bài học để hiểu thêm về mình. Có ngọt ngào, có khó khăn, có nụ cười, có nước mắt, có rất nhiều thứ tôi phải học và đi qua. Mỗi ngày tôi lớn hơn một chút. Hạnh phúc cũng rõ nét hơn. Và tôi đụng đầu với những thử thách tiềm ẩn trong tâm mà lâu nay không thấy, thậm chí không biết. Giải quyết mấy thử thách đó cũng u đầu sứt trán, mất hết vài kí lô. Ngày trở lại Làng tôi xin Thầy cho tôi về hưu, vì thấy mình lớn nhanh đến …già hẳn đi. Thầy cười: ‘Thầy còn chưa được về hưu đây, nghèo mà ham’. Tôi cũng cười một mình, tu mà ‘về hưu’ nỗi gì, con đường đi trọn đời hết kiếp còn chưa tới đâu, làm như đi tu là một công việc vậy. Rồi nhân duyên đưa đẩy (đúng là đưa và đẩy, sao mà hai chữ này thấm thía ghê) để tôi về Việt Nam, ở Bát Nhã. Thoáng chốc năm năm trôi qua. Bát Nhã thành huyền thoại. Tôi lại khăn gói về Làng. Cứ như đám mây bay qua nhiều đỉnh núi. Núi cao nên mây dừng chân một thời gian, thu nhặt hạnh phúc và thành mưa tưới xuống ruộng vườn.
Các chị em bảo tôi phải viết về Lộc Uyển những ngày đầu để mừng Lộc Uyển mười tuổi. Ừ, thì hồi Lộc Uyển ‘thôi nôi’, một năm, như con nhà nghèo còn vất vả bận rộn lo toan, quên luôn ngày sinh nhật. Nhớ tới chiếc bánh được các thân hữu đem lên và nụ cười của những người-thuở-ban-đầu. Mười năm đi qua, ngày sinh nhật bây giờ có đặc san, kỷ yếu. Sư chị Trung Chính nhắn nhủ nhớ về thăm Lộc Uyển dịp 10 năm. Tôi dạ mà không dám hứa. Hình như vẫn còn một lời hứa với thầy Giác Thanh chưa kịp làm đã bao năm nay. Tôi nhớ lần chở thầy Giác Thanh và sư chị Trung Chính đi mua thông để trồng trên cái sân ở Vững Chãi. Thông lớn, mua nhiều nên họ chở tới tận nhà. Không biết tính toán sao đó mà thiếu hết một cây, thầy cứ thúc tôi đi mua. Tôi thì cứ hẹn để mua thêm nhiều thứ khác cho họ chở một lần, vì phải trả tiền xe chỉ để chở một cây thông thì không đáng. Rồi thì lu bu chuyện tổ chức chuyến đi cho Sư Ông, chuyện này chuyện kia, thỉnh thoảng thầy nhắc tôi ‘còn nợ thầy một cây thông’, tôi dạ. Rồi về Làng. Và thầy mất. Lúc đó tôi đang ở Việt Nam. Ngày trở về tôi kịp lạy xuống trước quan tài thầy, biết rằng thầy không cần tôi thực hiện lời hứa vì tôi cũng không còn là ‘dân Lộc Uyển’, và có lẽ chúng Lộc Uyển cũng đã làm điều đó rồi. Nhưng tôi không hỏi lại. Chỉ giữ lời hứa đó như một chút gì khi nhớ tới thầy.
Thầy Giác Thanh đã thành mây trắng thong dong. Và vườn thông mạnh khỏe của Vững Chãi đã bao lần nhận những cơn mưa đổ xuống từ ngày ấy. Không phải chỉ có thông, Lộc Uyển còn in dấu trong tôi hai hàng cây tiêu trên đường lên Yên Tử. Tôi nhớ buổi ban đầu Lộc Uyển khô héo, thiếu màu xanh, thiếu sức sống. Những cây sồi già thì lá xanh đậm gân guốc vì thiếu mưa. Sư Ông dạy trồng tiêu vì giống cây đó thích hợp với vùng đất này, lớn nhanh, lá lại xanh mướt mềm mại mà lại không dễ chết do thiếu nước. Tôi tròn mắt thán phục vì không hiểu sao mới về thăm Lộc Uyển lần đầu mà cái gì Sư Ông cũng rành rẽ. Rồi từ đó tôi học được thêm sự quan sát để lúc nào muốn trồng cây tôi cũng … nghiên cứu hơn, chứ không phải cứ nhìn hoa đẹp hay ưng cây gì là trồng đại cây đó. Mới năm ngoái đây thôi, trong một buổi thiền hành lên Yên Tử, Sư Ông chỉ cho tôi hai cây tiêu trên đỉnh to lớn như hai cây cổ thụ trong khi những cây dọc đường thì nhỏ chỉ bằng nửa. Tôi đã đứng trầm ngâm nghĩ tới những khác biệt dù lúc mới trồng cây nào cũng bằng kích cỡ nhau. Có phải vì cây dọc sườn đồi không giữ được nước nên không đủ sức lớn mạnh như cây ở mặt bằng? Có phải vì thế mà những người tu trẻ được hưởng đầy đủ mưa pháp thì tiến bộ rất nhanh so với người thiếu duyên nghe pháp?
Và Lộc Uyển ơi, Lộc Uyển cũng đã lớn rất nhanh so với dự đoán của tôi. Để năm ngoái khi về giúp khóa tu, tôi nhìn xuống thiền đường Thái Bình Dương đông nghẹt người mà nhớ tới một ngày năm xưa, đi thiền hành tới bãi đất trống chỉ mới trồng cây bồ đề, Thầy bảo Thầy đã thấy thiền đường rồi dù chưa xây dựng. Lộc Uyển đã trở thành địa điểm quen thuộc cho thiền sinh về tu học thường xuyên. Những thầy, cô ở Lộc Uyển cũng ổn định thành một chúng ‘thường trú’ vững mạnh để đi hoằng pháp các nơi. Và các em ‘teenagers’ của vùng Nam Cali có mặt buổi ban đầu ấy bây giờ cũng đã trở thành những giáo thọ tu sĩ trẻ tuổi của Làng đang sinh hoạt tích cực và hướng dẫn người trẻ, các thầy cô trẻ ở Thái Lan. Tôi vẫn còn nhớ hình ảnh các em Huy, Ánh, Christine, Thiên chạy lên chạy xuống giữa hai xóm để làm ‘liên lạc viên’ vì các sư cô quá mỏi chân mà điện thoại lên xóm quý thầy không được. Những ánh mắt trong veo, những nụ cười rộng mở, và sự hồn nhiên của các em tiếp sức cho Lộc Uyển biết bao nhiêu. Rồi có em sẵn sàng bước chân vào con đường đạo, có em ngần ngừ vì cha mẹ gởi gấm, có em đi vì ước muốn của phụ huynh nhưng chưa rõ con đường… Vậy mà bây giờ em nào cũng đã thành giáo thọ, cũng đã thành những sư anh, sư chị giỏi giang cho biết bao nhiêu là sư em trẻ tuổi.
Mười năm, có là bao so với một đời người?
Mười năm, bao nhiêu là vụng về, vấp váp đã đi qua để có ngày nay?
Ngày đưa tiễn thầy Giác Thanh, và sư em Pháp Dung được đề cử làm trụ trì, ai cũng thấy Lộc Uyển còn quá non yếu mà cây cổ thụ đã ngã xuống. Thầy Phước Tịnh đã dạy chúng rằng thiên hạ đi tìm pháp như đi mua món hàng, hàng giả hay thiếu chất lượng thì người không mua.
Sư Ông cũng luôn nhắc nhở rằng mình không thể nào ‘bán hàng giả’ được. Chỉ có sự tu tập hết lòng, chuyển hóa thật sự mới gây niềm tin cho người tới với mình.
Và Lộc Uyển làm được chuyện đó, dù không phải lúc nào cũng dễ.
Mười năm, căn nhà các sư cô ở đã cũ lại càng cũ thêm. Những dãy phòng vá víu cạnh hồ bơi vẫn còn đó, nóng mùa hạ và lạnh mùa đông.
Mười năm, mong ước xây một ni xá để có thể ở chung với nhau tưởng như đã bị chìm vào quên lãng.
Nhưng đã mười năm, sư chị Trung Chính vẫn còn đó, vẫn bàn tay ân cần, vẫn tấm lòng hy sinh, vẫn nụ cười hiền lành, và tình thương cho các sư em. Tôi nghe tin việc xây dựng ni xá rồi cũng được khởi công, trên vùng đất năm xưa Sư Ông đã chọn. Như một điều tất yếu, chỉ chờ đủ nhân duyên.
Như ngày nào mới về Lộc Uyển, tôi không biết bao giờ mình mới đủ sức để trả tiền mua đất, nhưng cứ làm việc-phải-làm, chuyện gì đến sẽ đến. Và những bàn tay, những tấm lòng, những hy sinh, những đóng góp của thân hữu mười phương đã làm được chuyện đó.
Bởi vì, Lộc Uyển nào phải của riêng ai!
Bởi vì, những ân tình lúc nào cũng có!
Nên lá vẫn xanh, trời vẫn trong, và hạnh phúc vẫn có mặt đó mỗi khi tôi nhớ về Lộc Uyển.
Xóm Mới , 11/5/2010
Lần cập nhật cuối ( Chủ nhật, 15 Tháng 8 2010 08:23 )
Thứ ba, 10 Tháng 8 2010 15:35
Sư cô Chân Chuẩn Nghiêm
(Kính gửi tăng thân )
…Ai bảo đi tu là khổ Đi tu sướng lắm chứ Được thầy thương huynh đệ cùng tu Đời ôi quá an vui… Và sự thực con thấy đời tu sao vui quá, hạnh phúc quá.
Vậy là con thực sự là con của Thầy,của Tăng thân được gần 2 năm rồi. Thời gian trôi đi nhanh quá, tất cả những gì đã trôi qua với con như là giấc mơ đẹp. Con nhớ rất rõ cái ngày đầu con mới lên Bát Nhã. Khi ấy con còn chân ướt chân ráo đặt chân lên xóm Mây Đầu Núi. Ban đầu con còn nhiều sợ sệt thì được sư cô Hỷ Nghiêm chăm sóc cùng sự thương yêu của các sư chị đã giúp con nhận ra cái đẹp của người tu và con đã nhanh chóng quyết định “kết hôn” cùng Tăng thân
Sống trong chúng, hạnh phúc đến với con mỗi ngày … nhiều lắm, con biết viết sao cho hết. Chỉ biết rằng nhìn thấy sư anh, sư chị, sư em của mình là con biết con còn đang được sống trong tăng thân, con đang được thừa hưởng những điều kiện hạnh phúc mà tăng thân dành cho con. Cho dù ở bất cứ môi trường nào, không phải sống một mình một cõi là con không sợ. Con biết, chỉ cần bước ra khỏi tăng thân thôi là con sẽ bị cuốn trôi theo dòng đời, vậy nên con mới thấu hiểu câu: “Ăn cơm có canh, tu hành có bạn” là như thế nào.
Tình huynh đệ với con không phải là cái gì cao xa, lý thuyết. Nó nằm ngay trong đời sống hằng ngày, nó được thể hiện qua từng lời nói và hành động. Những cái tưởng chừng như đơn giảng nhưng nó lại là một sợi dây vô hình kết nối tình huynh đệ lại gần với nnhau hơn
Con nhớ lắm, quên sao được những giây phút hạnh phúc bên huynh đệ. Con chỉ tính thời gian gần đây thôi, đó là kể từ ngày con được đại chúng cho con vô Huế nhập chúng tu học. Cho dù sống trong môi trường chỉ có người tu với người tu nhưng lại được chia làm hai. Đó là chị em chúng con và quý sư cô (đệ tử của Ni sư Như Minh). Chỉ có nấu ăn và ăn cơm là hai chúng chung nhau còn lại mọi thời khoá khác là khác nhau thế nhưng con không tìm thấy sự riêng biệt. Chị em chúng con vẫn nhận được tình thương mà Sư cùng quý sư cô dành cho. Hình ảnh Sư mang một nón bánh đầy đi để chia cho chị em chúng con làm con xúc động. Sư bận rất nhiều công việc vậy mà Sư vẫn dành thời gian để quan tâm, chăm sóc tới chị em chúng con. Có một hôm, đó là ngày thứ năm; khi chị em chúng con từ chùa tổ về,vào tới phòng con thấy có một dĩa bánh bốt lọc nhân đậu xanh thật thơm, thật ngon. Con mới hỏi sư em con rằng: Bánh bột lọc đâu có mà ngon vậy sư em? Sư em con nói: Bánh quý sư cô ở đây làm cho nhà mình mỗi phòng một dĩa đó chị. Con mới thốt lên: Tình thương yêu đâu cần điều kiện.
Lần cập nhật cuối ( Thứ ba, 10 Tháng 8 2010 16:05 )
Thứ sáu, 23 Tháng 7 2010 22:48
Hoa Sa La
(Bài viết của một người em gái có anh trai bị nghiện game online. Đầu tháng 4/2010 hai anh em đã vào tổ đình Từ Hiếu thực tập pháp môn thiền chánh niệm, nhờ sự yểm trợ của quý thầy cô người anh đã có chuyển hóa rõ rệt khi trở lại cuộc sống)
Cánh cửa taxi bật mở, tôi hít một hơi thật sâu rồi bước vào tòa nhà cao tầng, nơi văn phòng làm việc quen thuộc, kết thúc một chuyến hành trình vào chùa Tổ. Bất giác, tôi khựng lại trước lối vào hầm để xe, bây giờ đã là 6h 20 sáng mà cánh cửa hầm gửi xe vẫn đóng im ỉm, trước cửa hầm có đặt một bát hương nhỏ, mấy bó hoa. Tôi khẽ rùng mình rồi bước vô cầu thang máy, văn phòng tôi làm việc nằm trên lầu 17. Vẫn còn sớm nên chưa ai đến công ty, tôi đặt hành lý, bước ra khuôn viên ngắm góc vườn nho nhỏ với hòn non bộ, phía dưới có mấy chú cá vàng nhỏ xíu bơi tung tăng…Tôi hơi mệt và thiếp đi trên chiếc ghế dựa vì suốt đêm qua ngồi trên chuyến xe tốc hành từ Huế ra thủ đô tôi không chợp mắt được, một phần vì trời trở lạnh, một phần vì người thanh niên ngồi bên cạnh hút thuốc lá liên hồi anh lấy cớ…hút cho người bớt lạnh. Tỉnh dậy tôi thấy em Thu, bộ phận nhân sự đã đến, em pha giúp tôi một ly café, tôi hỏi về tình hình công ty trong những ngày tôi vắng nhà (khi vô Từ Hiếu, tôi đã đổi sim điện thoai để giảm việc liên lạc với bên ngoài). Tôi hỏi em vì sao hầm để xe không mở cửa, em nói cách đó hai bữa có một em trai 19 tuổi vì phát hiện ra mình bị bệnh u não nên đã nghĩ quẩn và leo lên lầu 19 rồi nhảy xuống tự vẫn, em chết ngay tức khắc trước hầm để xe. Tim tôi đau nhói và thốt lên câu: “Tội nghiệp em đó quá”. Tôi xuống dưới và đi thiền hành quanh tòa nhà, tôi vừa đi vừa tâm nguyện: em trai đã qua đời kia ơi tôi đang bước giùm em những bước chân bình an đây, tôi nguyện cho linh hồn em được siêu thoát. Tôi nguyện cho những bạn trẻ đang sống trên đời này được may mắn biết pháp môn như tôi để có đủ bình an đối diện và làm bạn với những đau khổ của cuộc đời, để không phải hủy hoại mình một cách tàn khốc như vậy.
Lần cập nhật cuối ( Thứ sáu, 23 Tháng 7 2010 23:10 )
Thứ bảy, 17 Tháng 7 2010 22:04
viết bởi: Thomas C. Fox. Thầy Pháp Niệm chuyển ngữ
Tôi Thực Tập Theo Cả Hai truyền thống: Đạo Bụt và Đạo Ki Tô Không Học Phật, Tôi Đã Không Thể là Một Con Chiên.
Nhà Thần Học Paul F. Knitter tiết lộ rằng Đạo Bụt đã giúp ông ta khám phá trở lại những mầu nhiệm của đạo Ki Tô của ông ta như thế nào. Ông ta là tác giả của tác phẩm “Không Học Phật, Tôi Đã Không Thể là Một Con Chiên- Without Buddha I Could Not Be a Christian,” trong cuốn sách mới nhất của ông, ông viết rất cá nhân, chia sẻ những khó khăn, nỗ lực phấn đấu đối với đức tin Ki Tô Giáo của ông, trong khi đó ông đồng thời kể lại bằng cách nào đạo Bụt và Thiền Tập đã giúp giúp ông ta trở nên một Con Chiên tốt hơn. Paul F. Knitter, tác giả của cuốn sách “Không Học Phật, Tôi Đã Không Thể là Một Con Chiên,” là Giáo Sư Thần Học về các Tôn Giáo Thế Giới và Văn Hóa tại Chủng Viện Union ở thành phố Nữu Ước chuyên dạy về Paul Tillich. Ông là người chủ đạo khởi xướng về sự đối thoại giữa các tôn giáo có trách nhiệm tổng thể và là tác giả của trên 10 cuốn sách chung quanh chủ đề này. Trong cuốn sách mới nhất này, ông trình bày rất cá nhân, chia sẻ những nỗ lực, phấn đấu, khó khăn của ông đối với đức tin Ki Tô Giáo, trong khi đó ông thuật lại sự nghiên cứu và học hỏi về đạo Bụt và thiền tập đã giúp ông ta vượt đi qua những khó khăn, chật vật của ông như thế nào.
Những độc giả của Tờ Báo Công Giáo Toàn Quốc đã quen thuộc với đạo Bụt hoặc những tôn giáo và thực tập Đông Phương khác sẽ nhận thấy cuốn sách này rất dễ chịu, thích thú và bổ ích. Thật là một điều khác thường đối với một nhà thần học Cơ Đốc viết về kinh nghiệm tu học riêng tư của mình như nhà thần học Knitter đã làm trong cuốn sách này. Vừa qua tôi đã trò chuyện với ông về đức tin Ki Tô Giáo của ông và về triết lý đạo Bụt và sự thực tập đã thấm vào lối suy tư và đời sống của ông như ông đã làm việc trong lĩnh vực đối thoại giữa các liên hiệp tôn giáo, tín ngưỡng.
Lần cập nhật cuối ( Chủ nhật, 18 Tháng 7 2010 16:47 )
Thứ sáu, 16 Tháng 7 2010 09:18
Hoa Sa La
Chiều qua, tôi thiền hành quanh Hồ Tây. Đoạn đường này rất đặc biệt, ít người qua lại, có đám cỏ xanh, dãy phượng vĩ và bằng lăng thẳng lối, cách một đoạn lại có vài người câu cá, mặt Hồ Tây mênh mông sóng nước, gió thổi nhẹ. Chỉ đơn giản thế thôi, tôi thấy mình bước đi tự do, không buồn vui, sầu lo và vướng bận. Một bé gái chừng 3 tuổi theo cha ra hồ câu cá, nhìn thấy tôi bước chầm chậm thì chạy ra và ôm lấy chân tôi. Tôi xin phép người cha dắt bé ra khóm hoa cúc, bé định ngắt một bông chơi. Tôi chặn lại và chỉ vào những bông bên cạnh: “Đây là bông hoa mẹ, đây là bông hoa bố, đây là bông hoa chị….nếu con ngắt bông hoa này đi nó sẽ không còn bạn để chơi cùng”. Bé chỉ tay vào các bông hoa khác: “Bông hoa bố này nữa cô ơi…”. Tôi thấy bé là một bông hoa, tôi là một bông hoa, mọi vật xung quanh đều tươi mát và màu nhiệm…Đã lâu lắm rồi tôi mới có thời gian dành cho mình trọn vẹn như vậy. Tôi tách mình ra khỏi công việc một thời gian, nghỉ ngơi vài ngày đóng cửa ở một mình, tắt máy điện thoại, không giao tiếp với ai. Sáng sớm dậy ngồi thiền, rồi đọc sách, nấu một nồi cháo gạo nứt đậu đỏ cho 3 bữa, đến trưa ngủ một giấc, dậy đọc sách, đi dạo hồ, tối về ngồi thiền, tụng kinh, đọc sách…Chưa khi nào tôi thấy mình tự do và bình an như vậy…
Nắm cơm muối trắng
Trưa nay, tôi đọc cuốn “Giếng nước thơm trong” của Sư Ông có phần bình giảng bài thơ “Bướm bay vườn cải hoa vàng”, tôi được sống lại những ký ức tuổi thơ với một tâm trạng xôn xao kỳ lạ. Tôi định ngồi dậy để thở, không cho tâm mình thả trôi theo cảm xúc nhưng tự nhiên tôi lại không làm vậy. Tôi nằm ôm cuốn sách khóc nức nở, khóc như chưa bao giờ được khóc, tôi để cho ký ức tuổi thơ và những suy nghĩ hiện về một cách tự nhiên, không kìm nén…Họa có người nhìn thấy tôi trong tình trạng này thì thấy bất thường lắm, đặc biệt nếu là người thân thì có khi lại hoảng hốt vì bình thường tôi là một cô bé cứng cỏi, rất ít khi khóc, hay trêu đùa…
Lần cập nhật cuối ( Thứ sáu, 16 Tháng 7 2010 09:54 )
Thứ năm, 15 Tháng 7 2010 21:03
tác giả Mike Bell, sư cô Thượng Nghiêm chuyển ngữ
Mike Bell, pháp hiệu Chân Tuệ Kiếm, là giáo sư dạy về Khoa học ở một trường Trung Học Công Lập gần thành phố Cambrige, nước Anh. Đạo hữu là một vị tiếp hiện tại gia. Đạo Hữu rất muốn khám phá những cách giúp cho người ta thực tập Thiền mà không cần phải sử dụng nghi lễ tôn giáo và danh từ Phật học.
Nếu bạn hỏi một nhóm học sinh về những điều làm chúng bực mình ở trường, và sau đó bảo các em nêu lên những nguyên tắc giúp ngăn chặn điều đó xảy ra thì một cách tự nhiên, những nguyên tắc mà các em đưa ra không nằm ngoài Năm Giới.
Tôi bắt đầu học thiền vào cuối thập niên tám mươi, tham gia khóa tu đầu tiên với Thầy khoảng năm 1992 và thọ giới Tiếp Hiện năm 1996. Vào năm 1999, tôi tìm nghề mới và quyết định chọn nghề giáo. Từ đó, vì không có nhiều thời gian để tham gia những buổi họp mặt của Tăng thân địa phương, nên tôi đầu tư nhiều hơn cho sự thực tập hằng ngày và thực tập thiền đã thành một phần đời sống của tôi.
Lần cập nhật cuối ( Thứ năm, 15 Tháng 7 2010 21:37 )
Thứ hai, 12 Tháng 7 2010 21:07
Thềm Trăng Sa Di
Xin gởi đến quý vị thân hữu Lời Tri Ân của ban biên tập báo "Thềm Trăng Sa Di-ấn bản mùa loạn lạc" để kết thúc loạt bài "Thư Tình Mùa Loạn Lạc" mà BBT đã gởi đến các bạn đọc trong thời gian qua.

Lần cập nhật cuối ( Thứ hai, 12 Tháng 7 2010 21:37 )
Thứ tư, 07 Tháng 7 2010 16:29
Chuyển ngữ: sư cô Tại Nghiêm
Đây là một bức thư rất cảm động của một nữ tù nhân, viết từ trại giam gửi tới Sư Ông Làng Mai để bày tỏ lòng biết ơn và chia sẻ về sự chuyển hóa của mình. Có ai ngờ rằng đối với một tù nhân, có được một quả cà chua, có được một thùng phân lại khiến cho cô mừng đến trào nước mắt. Cô đã sống bình an, hạnh phúc với những niềm vui giản dị trong trại giam. Những điều tuyệt vời ấy cô đã được học từ một tăng thân cư sĩ của Sư Ông Làng Mai - những người đã tình nguyện vào trại giam hướng dẫn tu tập cho các phạm nhân mỗi tháng một lần.
Thầy kính thương, Con xin gửi đến Thầy lòng thương kính và sự bình an trong con. Con tên là Kelly Donnelly, một phạm nhân tại nhà tù York C.I. Con đã ở đây được 5 năm và con có một câu chuyện muốn chia sẻ với Thầy và đại chúng ở Làng Mai. Con rất may mắn được tu tập cùng với một Tăng thân có tên là Biển Từ Bi (Deep Sea of Compassion). Cứ vào buổi chiều thứ Bảy hàng tháng, chúng con gặp nhau và cùng tu tập trong nửa ngày. Một hôm vào ngày quán niệm, Annie – người hướng dẫn tu tập cho chúng con – đã chia sẽ rằng cô ấy sẽ qua Làng Mai một thời gian. Mặc dù chúng con rất buồn khi phải chia tay với Annie nhưng chúng con biết chuyến đi này rất quan trọng đối với cô ấy, vì vậy chúng con đã chúc cô mọi sự tốt lành.
Lần cập nhật cuối ( Thứ sáu, 09 Tháng 7 2010 21:14 )
|
|